Bài Thơ Gửi Em Cô Thanh Niên Xung Phong

     

Biên phòng - Tôi chạm mặt o Nhị (cô theo cách gọi của tín đồ Hà Tĩnh) thân một ngày tháng 7 nắng và nóng chói, trong một căn nhà nhỏ nép mình bên dưới hàng phi lao hướng ra mặt biển. Đứng trước mặt tôi là 1 người thiếu nữ ngoài 70, mái đầu hoa râm, nước da đồi mồi, nét khía cạnh hằn lên nhiều vết chân chim. Quả thật, ví như như tên tuổi o không gắn sát với bài thơ "Gửi em, cô bạn trẻ xung phong" của cụ nhà thơ Phạm Tiến Duật thì cuộc đời o chắc tương tự như bao người bọn bà chất phác khác ở loại miền đất đầy nắng gió này.

Bạn đang xem: Bài thơ gửi em cô thanh niên xung phong


*
O Nhị và gánh hàng nhỏ dại mưu sinh qua ngày. Ảnh: Hoài Thương

O Nhị tên vừa đủ là Lê Thị Nhị, SN 1946, sinh hoạt xóm Xuân Phượng, làng Thạch Kim, thị trấn Lộc Hà, tỉnh Hà Tĩnh. O sinh ra trong một gia đình bần hàn có 5 anh em. Năm o một tuổi, phụ vương đi vận tải ở Thanh Hóa bị địch bắn chết. 2 năm sau, cơn đói tràn về khắp miền quê lại chiếm đi hai tín đồ em trai và người chị sản phẩm công nghệ hai, chỉ từ o và fan chị đầu suôn sẻ sống sót. Từ đó, chị em o tay thúng tay mẹt vội vàng bám gò hải dương mưu sinh.

Năm 1967, hội chứng kiến non sông bị phá hủy bởi chiến tranh, o viết đơn tình nguyện vào tnxp (TNXP), thuộc C4, Tổng team TNXP 55 làm trách nhiệm san đường, phủ hố bom ở tuyến đường 15A ở trong Phú Lộc, thị trấn Can Lộc. Tuyến phố này ngày này được ví như túi bom của tất cả nước, vì giặc Mỹ điên loạn thả xuống hàng trăm tấn bom nhằm mục đích chia cắt huyết mạch giao thông vận tải nối hai miền nam bộ - Bắc. Để đảm bảo cho xe ta đúng lúc tiếp viện cho tiền tuyến, o và anh em ngày đêm bám đường quan tiếp giáp để phá bom, tủ hố bom, bạt đường và có tác dụng cọc tiêu dẫn xe qua. Và chính trong năm tháng giao hàng chiến đấu nơi mặt trận ác liệt, o đã chạm mặt nhà thơ Phạm Tiến Duật, để rồi đổi thay nguyên chủng loại trong bài thơ "Gửi em, cô TNXP". Đó là một trong kỷ niệm đẹp nhưng mà o không khi nào quên.

O Nhị kể: "Đó là vào một tối năm 1968, Tiểu team o vẫn làm trọng trách san bao phủ đường đến xe qua. Trong những lúc mọi người vừa làm, vừa ca hát thì tất cả một anh lính nhảy từ bên trên xe xuống làm quen. Hồi đó, cánh lái xe và những o TNXP thân nhau lắm, tuyệt trêu chơi nhau. Tui nhớ, anh gồm dáng người cao ráo, trán rộng, mũi cao, giọng Bắc ngọt lịm: "Các cô quê sinh sống đâu?". Khi anh ấy hỏi cho tui thì tui nói: "Quê em qua Thạch bằng rồi mang lại Thạch nớ (ấy) là Thạch Nhọn eng nờ (anh à)!". Anh bộ đội nớ ngờ ngạc rồi thắc mắc: "Thạch Nhọn là đâu?". Lúc đó, tụi tui cười cợt phá lên. Tui nghĩ về trong bụng, Thạch Kim là Thạch Nhọn đó, gồm vậy cũng không hiểu, nhưng không đủ can đảm nói. Rồi anh ấy lại dancing vội lên xe".

Cuộc nói chuyện ngắn ngủi đầy tiếng cười cợt ấy không một ai nghĩ rằng là "cơ duyên" đưa o Nhị vào đông đảo vần thơ luôn sống mãi với thời gian:

"Em sống Thạch Kim, sao lại lừa anh, nói là "Thạch Nhọn"

Đêm ranh mãnh ngăn tầm nhìn đưa đón

Em đóng cọc rào xung quanh hố bom

Cái mồm em ngoa cho mình cười giòn

Tiếng tp. Hà tĩnh nghe bi thảm cười đáo để

Anh lặng bạn như trôi trong giờ đồng hồ ru...".

Xem thêm: Loạt 7 Số Điện Thoại Ma Bạn Không Nên Thử Gọi, Số Thứ 4 Nên Tránh Thật Xa Nếu Không Muốn Gặp Rắc Rối

Sau đó một thời gian, khi bài bác thơ "Gửi em, cô giới trẻ xung phong" ở trong nhà thơ Phạm Tiến Duật được hiểu trên Đài giờ đồng hồ nói vn thì o chạm chán rắc rối. "Lúc đó, tui đang làm nhiệm vụ ở ngoài đường thì có lệnh của Đại đội trưởng kêu về gấp, chưa chắc chắn chuyện gì thì vị Đại nhóm trưởng nói: "O nói đưa ra mà để fan ta đọc trên đài nói o lừa Thạch Nhọn - Thạch Kim? May nhưng nhà thơ, chứ cán bộ trung ương là o đi phạm nhân đó!".

Tui không còn hồn, ngồi yên thin thít, thời gian sau mới nói: "Thôi, em trót dại, eng mang đến em sống lại chăn trâu, chăn bò chi cũng được, chứ đừng bắt em về nhưng em có tội với mẹ, với buôn bản xóm". Đại đội trưởng bảo tui nói núm là làm mất đi hình hình ảnh của TNXP trong mắt cỗ đội phải phải viết biên bản, cam kết rồi mới được tha. Tui sợ đến nỗi, mãi một khoảng thời hạn ra đường, ai hỏi chi, tui cũng không đủ can đảm nói nữa, sợ hãi bị trách tội. Cái thời ấy hay vắt (như thế) đó".

Sau trong thời gian tháng góp sức tuổi xuân khu vực chiến trường, o Nhị trở về quê nhà mang theo thương tật. Cũng từ đó, hai bà mẹ con o xung quanh quẩn bên gánh hàng bé dại để tìm sống qua ngày. O kể, những lần mẹ giục con gái lấy chồng, dẫu vậy ngặt nỗi, người thương mình nhưng mình không thương, người mình mến thì ngại ngùng chuyện ngơi nghỉ rể đề xuất o ko thương lại được. O cũng buồn, tuy vậy nghĩ cho chuyện lấy chồng xa, không ai âu yếm mẹ già, o đành nên cam phận. 70 tuổi, lúc này o vẫn là con gái mẹ chứ chưa hẳn là dâu bé nhà ai. Năm 2002, người mẹ o mất. 10 năm sau, tín đồ chị gái cũng qua đời, chỉ từ mình o lầm lũi trong tòa nhà quạnh vắng.

Trong mẩu truyện bên chén bát nước chè, lúc tôi nói tới cố công ty thơ Phạm Tiến Duật, đôi mắt o Nhị đỏ hoe. Những tất tả lo toan về cơm trắng áo gạo tiền đã cuốn o vào vòng xoáy mưu sinh nên gần như là quên lãng anh lính năm nào. Cho đến năm 2000, thời gian nhà thơ Phạm Tiến Duật về dự tiệc thảo sinh sống Hà Tĩnh, trải qua nhà thơ Nguyễn Ngọc Phú đã gọi điện hỏi thăm sức khỏe và hẹn gặp gỡ o. Mà lại sau đó, công ty thơ có vấn đề đột xuất phải đi ngay yêu cầu mãi cho ngày rứa nhà thơ sắp tạ thế, o Nhị mới gồm dịp gặp gỡ lại.

Xem thêm: Bài 84 Trang 109 Sgk Toán 8 Tập 1 09 Sgk Toán 8 Tập 1, Giải Bài 84 Trang 109

Lúc đó, bên thơ Phạm Tiến Duật nhỏ xíu nặng sắp tới mất, nhờ bạn bè và người thân của ông, o đã làm được đón ra thành phố hà nội 5 ngày thăm nhà thơ. O được đưa đến Bệnh viện 108, nơi nhà thơ vẫn giành lag sự sống từng giờ với tình trạng bệnh ung thư. "Lúc nớ, anh Duật đã rơi vào tình thế trạng thái hôn mê rồi. Tui tiến đến cạnh giường, vậy chặt tay và ghé gần cạnh vào tai anh: "Anh Duật ơi... Em là Nhị đây, cô bé TNXP đây. Anh có nhận ra em không?". 

Anh Duật sẽ nằm không cử động trên giường đột nhiên mở ánh mắt tui trong khoảng 30 giây rồi anh lại mê mẩn trở lại." ngạc nhiên đó là đầu tiên và cũng là lần cuối cùng, cô gái TNXP được gặp mặt lại tác giả bài thơ. O Nhị về được mấy ngày thì nhà thơ - người lính tài xế Trường tô năm xưa sẽ về cõi vĩnh hằng. O lại ra tp. Hà nội dự lễ tang của ông. Gia đình nhà thơ Phạm Tiến Duật quý o Nhi lắm. Hai bên vẫn thường xuyên liên lạc qua điện thoại thông minh như những người thân vào gia đình.