Chương 17

     

Phần 16: It"s war"Rầm"Vũ Khánh dội rất mạnh tay vào tường,một dòng máu đỏ thẫm từ bỏ trong mồm hắn trào ra.Kì Dương đã bất thình lình tống một vạc vào bụng hắn.-Nếu không tại cậu thì Anh Nghi đã không thành ra nạm này!!!!-Kì Dương quát mắng lên,ánh mắt căm thù đến tột cùng."Bốp"Vũ Khánh lao đến chỗ Kì Dương với phản đòn lại bởi một cú đấm.Hắn chuyển tay lau chiếc máu đỏ sẽ vương bên trên khóe môi,gằn giọng bảo:-Tất cả là do cậu!Nếu cậu không xuất hiện thì vk tôi sẽ chẳng vướng vào loại đám loài ruồi nhặn và chấm dứt bằng một nhát dao đó rồi!Kì Dương ban đầu cáu tiết sau khi lãnh một đấm vào phương diện từ Vũ Khánh,cậu bước đến gần nơi hắn ta,và cực kỳ nhẹ nhàng,cậu rỉ tai bằng hóa học giọng thoang thoảng:-Đây là cuộc chiến!Kì Dương cong tay thành hình cầm đấm và bằng một vận tốc nhanh như chớp cậu vung đến chỗ Vũ Khánh.Hắn chỉ kịp trừng mắt nhìn....Hai đường chéo cắt ngang nhau,nhanh cho nỗi mắt thường xuyên không thấy được được vận động ngoài giờ đồng hồ gió rít."Xoẹt""Bốp"Knock out!Vũ Khánh đấm một đòn thật mạnh vào mặt Kì Dương,và tương tự,hắn cũng dìm lại một đòn không hề tệ.Bằng đụng tác cấp tốc nhẹn,Vũ Khánh nghiến răng cùng lùi bạn lại phía sau,lấy đà với dồn rất là vào chân phải kê đá vào chấn thủy của Kì Dương.Cú đá ấy dũng mạnh đến nỗi khiến cho Kì Dương nhào người trên ko trung và bay thẳng vào ô cửa ngõ kính ngay sát đó." xoảng!!! xoảng!!"Tiếng kính vỡ.Cái thứ music nhức nhối mang lại tận óc.Máu loang ra.Mùi tiết tanh nồng xộc vào mũi.Kì Dương nằm choài trên đống chất liệu thủy tinh đổ nát,khuôn mặt dễ thương khẽ nhăn lại,có vẻ như vô cùng đau.Thân hình cậu ta chốc lát nhuốm đầy ngày tiết đỏ.Vũ Khánh quay fan bước đi.Cứ tưởng tới đấy là kết thúc,nhưng không.Không hề chấm dứt khi Kì Dương đã gượng đứng dậy,ánh mắt trở đề xuất cay độc hơn cơ hội bình thường.Không nói ko rằng,cậu lao vút đến chỗ Vũ Khánh và nhảy khỏi phương diện đất,đó là lực nhún.Sau kia nghiêng mình cùng đáp trả lại Vũ Khánh bởi một cú đá vào chính diện,nhưng cực kỳ mau,hắn đang kịp thời chuyển tay đỡ đòn đá ấy,một cảm hứng nhức buốt viral sâu tận xương tủy,dù tránh được nhưng Vũ Khánh có lẽ xương tay hắn đã bị tổn thương.Kì Dương bị mất thăng bằng,nhất thời rơi xuống đất.Cậu ta như còn ko cam tâm,điên cuồng vung một nắm đấm đến chỗ Vũ Khánh,tốc độ ra đòn ko thể bắt gặp được."Bô ô ốpp!!!"Hắn ngã ầm bên trên nền gạch men lạnh.Đau thật!Máu len lỏi trên từng ngón tay của Kì Dương....Máu của cả hai...Máu loang lâu năm trên chiếc áo thun greed color của hắn....Đúng vậy!Ngay từ đầu Kì Dương đang nói...Đây là 1 trong cuộc chiến!Và vẫn là một trận đánh thì không thể tránh tránh bị thương...Ai cũng ê ẩm,thương tích đầy mình...Vì họ sẽ yêu một fan con gái.Chỉ vì người con gái đó thôi mà xứng đáng để họ bán rẻ mạng sống và cống hiến cho tử thần sao?Vì sao vậy?Con gái ko thiếu,và phụ nữ sẵn lòng yêu họ và ngóng họ đáp lại cảm tình cũng không thiếu..Nhưng sự việc ở đó là họ đã yêu thông thường một người...đâu dễ gì tìm chạm mặt người bản thân yêu chứ?Nhã Lệ nói đúng.Dù mánh lới cũng được,dù hèn hạ cũng được,vì trong trần gian này đâu dễ gì tìm chạm chán người mình yêu...Vâng,Anh Nghi-đó là một cô gái đặc biệt.