Đã Thấy Xuân Về Với Gió Đông

     

Nguyễn Bính (1918 – 1966) là công ty thơ thơ mộng tôi yêu thương thích, từ lúc ông mở ra trở lại trên văn bầy Việt nam giới sau đổi mới năm 1987…

Trước kia, Nguyễn Bính chỉ được trích với những bài viết sau 1954 như “Đêm sao sáng” tốt “Chiều thu”, người ta vẫn nhận biết một giọng điệu thơ quen thuộc của “thi sĩ chân quê”: sự bình dị tạo nên sự cái say tín đồ của thơ Nguyễn Bính.

Bạn đang xem: đã thấy xuân về với gió đông

Nguyễn Bính đã tạo thành một ngôi trường thơ riêng biệt trong phong trào Thơ new 1932 – 1945 khi thổi hồn thơ mộng thật sự về cùng với “hương đồng gió nội”:

Hoa chanh nở thân vườn chanh

Thầy u mình với chúng mình chân quê…

Một một trong những nét rực rỡ của thơ Nguyễn Bính là thơ Xuân, nó khiến ta tương tác đến một bầu không gian thật sự trong trẻo rộn ràng vào xuân của làng quê Việt Nam. Cứ thử nghĩ đến thơ Nguyễn Bính như một đường nét trang điểm đến hồn đầu năm mới Việt cùng rất bánh chưng xanh, câu đối đỏ với cây nêu, tráng pháo. Thơ Xuân Nguyễn Bính với theo nỗi niềm hoài niệm của một nhân loại yên bình dịu dàng êm ả với những người dân quê hóa học phác đôn hậu:

Ở đây vô số gần như giời xanh

Với những con sông chảy khôn xiết lành

Với hầu như tâm hồn nghe vô cùng đẹp

Cùng thông thường sống dưới căn hộ tranh

 

Sao chẳng về trên đây có chúng ta hiền

Có hương, bao gồm sắc, tất cả thiên nhiên

Sống vào giản dị, ra tươi sáng

Tìm thấy cho lòng một cảnh tiên…

(Sao chẳng về đây?)

Nao lòng họ là đông đảo câu thơ thật đẹp nhất về không gian tươi sáng với lũy tre làng, cùng với thắt lưng xanh:

Cỏ ở trên chiêu mộ đợi Thanh minh

Tôi đợi người yêu đến tự tình

Khỏi lũy tre làng tôi nhấn thấy

Bắt đầu là dòng thắt lưng xanh…

(Mùa xuân xanh)

Nhưng ấm cúng thân tình cùng gợi nhiều mùi vị Tết, không gian xuân tốt nhất phải kể tới bài thơ Xuân về của Nguyễn Bính:

Đã thấy Xuân về cùng với gió đông 

Với trên màu má gái chưa chồng,

Bên hiên láng giềng cô hàng xóm 

Ngước góc nhìn giời, hai con mắt trong.

Xem thêm: Tại Sao Nói Công Xã Pari Là Nhà Nước Kiểu Mới ? Bài 3 Trang 39 Sgk Sử 8, Vì Sao Nói Công Xã Pa

Từng lũ con trẻ con chạy xun xoe 

Mưa tạnh trời quang quẻ nắng mới hoe 

Lá nõn, nhành non, ai tráng bạc? 

Gió về từng trận, gió bay đi…

Thong thả trần thế nghỉ vấn đề đồng 

Lúa thì con gái mượt như nhung 

Đầy vườn cửa hoa bưởi, hoa cam rụng 

Ngào ngạt hương bay bổng vẽ vòng.

Xem thêm: Top 15+ Đóng Vai Ông Hai Kể Lại Diễn Biến Tâm Trạng, Hóa Thân Thành Ông Hai Kể Lại Chuyện Làng

Trên đường cat mịn một đôi cô, 

Yếm đỏ, khăn thâm, trẩy hội chùa 

Gậy trúc dắt bà già tóc bạc, 

Tay lần tràng phân tử niệm nam mô.

Không gian xã quê, phong tục tập quán, nét bình dân và mức độ sống thiên nhiên đã được phác họa khá đầy đủ trong bài thơ này. Một “bức tranh quê” bởi thơ trung thực và đủ kỹ năng đánh thức chất “người bên quê” ngơi nghỉ những ai đó đã từng sinh ra mập lên với ra đi từ 1 vùng quê. Nguyễn Bính công ty quê là hồn, là cốt của thơ Nguyễn Bính. Rũ sạch sẽ lớp hồng trần kiêu bạc tình ở Nguyễn Bính giang hồ thì ta vẫn thấy con-người-nhà-quê hiện ra trọn vẹn. Mặc dù cho có mượn khá rượu nói lên chiếc phẫn chí của một lớp bạn quyết xong xuôi áo ra đi để đổi đời nạm phận thì sau cuối cái trọng điểm thức nông thôn vẫn khiến cho Nguyễn Bính day ngừng khi nhớ về mẫu thuở “đầy vườn hoa bòng hoa cam rụng”, chiếc thuở “tràn phần nhiều thơ ngây ngập cảm tình”… Nguyễn Bính đã từng có lần có bao nhiêu xuân tha hương với nỗi sầu ráng xứ, làm sao mà không cảm xúc lòng mình se sắt lại lúc nhớ cảnh đi chùa đầu nằm, êm ả dáng thôn chị em “Yếm đỏ, khăn thâm, trẩy hội chùa”. Cái lạnh ngắt nơi đất khách hay nỗi niềm đơn độc nơi gác trọ làm thế nào mà không khỏi hy vọng được cảm giác không khí xuân quê hương chỉ sang một làn gió rét xuân ấm áp: “Đã thấy xuân về cùng với gió đông…”.Hình hình ảnh xuân trong thơ Nguyễn Bính tươi tắn, nhưng ẩn chứa nỗi lòng sầu xứ:

Chén rượu tha hương, trời, đắng lắm

Trăm sầu nghìn hận suốt mùa đông…

để rồi Nguyễn Bính chỉ còn biết nhắn nhờ cất hộ lòng bản thân qua thơ:

Xuân này chưa chắn chắn em về được

Em nhờ cất hộ về đây một tấm lòng…

Bởi vậy, mùa xuân của Nguyễn Bính là thú vui khi được sinh sống với hồ hết bóng đông đảo hình của mùa xuân năm cũ cùng rất bao mùi vị xưa của làng quê thân thiết, nhưng luôn luôn phảng phất nỗi bi lụy của ly khách hàng nhớ quê…

Đôi khi, sinh sống trong thời hiện tại đại, một trong những cao ốc, những căn chống ấm, mở cửa ra ngóng gió, lên sảnh thượng nhìn hoa… bọn họ bất chợt bao gồm chút chạnh lòng khi trong tương đối gió mang theo nỗi hoài niệm xuân Nguyễn Bính: