Vua (đinh bộ lĩnh) đánh dẹp 12 sứ quân, thống nhất đất nước

     

Đinh cỗ Lĩnh dẹp loạn 12 sứ quân thống nhất non sông và lên ngôi hoàng đế vào năm 968, đánh tên nước là Đại Cồ Việt, chọn Hoa Lư (Ninh Bình) là đất đóng đô.

Bạn đang xem: Vua (đinh bộ lĩnh) đánh dẹp 12 sứ quân, thống nhất đất nước

“Bé thì chăn nghé, chăn trâuTrận bày đã mang bông lau làm cho cờ.Lớn lên thi công cơ đồMười hai sứ tướng hiện nay đều thua…”


Cậu nhỏ bé cờ vệ sinh Đinh cỗ Lĩnh

Từ cánh đồng ngoài xa, gồm tiếng kêu của ai đó dội về vách đá, vọng vào căn nhà gỗ ven núi:

– Thằng bộ Lĩnh đánh bị tiêu diệt người!

Bà Đảm kết thúc tay chuyển thoi, lắng nghe. Bà biết rõ nhỏ bà lắm. Thằng cỗ Lĩnh đã nhiều lần làm khổ bà vì cái tính đậm chất ngầu và cá tính và ngang bướng của nó. Còn giết bạn thì từ khi sinh ra, bộ Lĩnh không ở với cha là Đinh Công Trứ đang làm cho thứ sử sinh sống Hoan Châu <1> mà lại ở Hoa Lư cùng với bà vẫn mười bốn năm nay, bà chưa biết nó xuất xắc sao? nhỏ bà không có tác dụng chuyện ấy. Lại sở hữu tiếng gọi:

– Bà Đảm ra mà lại đền con cho tất cả những người ta kìa!

Nó pk với con cái nhà ai rồi! suy nghĩ vậy, bà Đảm đứng dậy, với tay cầm mẫu roi trên vách.

Vừa ra đến đầu động <2> bà vẫn thấy anh em trẻ chăn trâu kéo nhau về. Một tốp cưỡi trâu đi trước, đứa làm sao đứa nấy kết lá làm cho bành, ngồi ngất nghểu trên lưng trâu. Tiếp theo, một tốp không giống vác cờ lau đi như rước hội. Bộ Lĩnh đang chễm chệ ngồi bên trên tay hai đứa con trẻ khoanh làm cho kiệu rước đi giữa, phía hai bên có mấy đứa thay cờ lau kiếm gỗ hộ vệ. Bà Đảm bực mình, đi thẳng liền mạch lại chỗ cỗ Lĩnh. Cây roi vào tay bà vừa vung lên thì bộ Lĩnh đang tụt vội xuống đất, luồn qua tay bà, rồi chạy lên phía trước. Bộ Lĩnh nhảy tót lên sống lưng trâu, thúc trâu tế về phía núi.

Thì ra bè cánh trẻ chăn trâu đụng Hoa Lư cờ vệ sinh tập trận. Đánh nhau cùng với một người quen biết trẻ khác, bị giật mất trâu, cỗ Lĩnh tức giận xua bắt thằng bé bỏng đầu đàn, quẳng xuống sông. Khi thằng nhỏ nhắn sắp chìm, bộ Lĩnh lại dancing xuống vớt lên…

Bà Đàm vừa giận con lại vừa băn khoăn lo lắng đến việc dạy con.

Lại một hôm, trong khi cờ vệ sinh tập trận, đoàn trẻ chăn trâu Hoa Lư được tin bầy đàn trẻ sách mặt đang trở về phía chúng. Lập tức bộ Lĩnh đến dàn trận, còn mình thì leo lên một mỏm đá đứng chỉ huy, tay nạm bông lau làm cờ hiệu, thanh kiếm mộc đeo bên sườn. Một cuộc chiến đấu ác liệt sẽ xảy ra. Không hẳn thế. Chúng mang lại để xin nhập bọn. Muốn nhập lũ với bộ Lĩnh cơ mà lại không chịu nhận bộ Lĩnh làm chủ tướng, nhao nhao đòi tài đồ dùng xem ai khỏe hơn ai sẽ được thống trị tướng. Mặc dù nhỉ nhỏ hơn thằng đầu bọn của lũ trẻ em sách bên, nhưng bộ Lĩnh không do dự, dìm lời đọ sức.

Hai đứa tháo áo xông vào vật dụng nhau. Cỗ Lĩnh cần sử dụng tài cấp tốc nhẹn của mình làm mang lại thằng kia vấp ngã sấp xuống rồi chồm lên sườn lưng hắn ngồi như cưỡi trâu. Thằng kia thay sức vùng dậy. Cỗ Lĩnh thúc chân vào sườn hắn nhưng mà thét:

– Mau lên! Cõng tướng soái về hang núi khao quân!

Lũ trẻ con reo cười quan sát thằng lớn cõng thằng bé. Bao gồm tiếng xì xào: “Thằng cỗ Lĩnh khôn quá, đáng mặt cai quản tướng”.

Thế là đoàn quân trẻ nhỏ dại lũ lượt diễu binh. Cỗ Lĩnh ngồi bên trên kiệu đi giữa, tất cả tả hữu hộ vệ. Rừng cờ lau cầm tay men theo sườn núi, tiến về hang đá. Đến nơi, cỗ Lĩnh để cộng đồng trẻ đứng đợi, còn mình thì dẫn mười đứa về nhà.

Nhà cỗ Lĩnh ở cạnh đền Sơn Thần, cách động núi chừng nửa dặm. Hôm đó bà Đàm đi vắng, chỉ với mấy gia đồng ở nhà. Bé lợn hai bạn khiêng đã ở vào chuồng với mấy thùng gạo nếp được lũ trẻ đưa theo theo lệnh của bộ Lĩnh.

Trong hang núi, tiếng lợn kêu van, khói bốc nghi ngút. Hương thơm thịt nướng ngầy ngậy, mùi xôi nếp thơm thơm bốc lên quyến rũ. Bạn bè trẻ háu đói kết chặt bên phòng bếp lửa reo hò…

Tuổi niên thiếu của cục Lĩnh trôi qua với đều ngày sôi nổi: tập trận khao quân rồi lại tập trận khao quân. Cứ như thế, cỗ Lĩnh cùng đàn trẻ chăn trâu đính thêm bó cùng nhau như cá với nước.

Bà Đàm lo ngại vì cỗ Lĩnh quá đậm chất cá tính nhưng bà cũng hoan lạc có người con hơn người. Các cụ bô lão truyền mang đến nhau: “Đứa bé xíu này khí độ như vậy tất sẽ tạo nên sự việc lớn, đàn chúng ta nếu như không về theo, ngày sau hối không kịp” <3>. Còn con trẻ chăn trâu xung quanh ngày càng quí phục và rủ nhau tìm đến với bộ Lĩnh.

Đinh cỗ Lĩnh thiết kế xây dựng thanh thế

Mọi fan đang xôn xao vì chuyện cờ lau tập trận của cậu nhỏ nhắn họ Đinh thì 1 loạt sự kiện vĩ đại rung đưa núi sông liên tục truyền cho Hoa Lư. Kiều Công Tiễn giết thịt Dương Đình Nghệ để chiếm chức máu độ sứ <4>. Rồi Ngô Quyền, lắp thêm sử Ái Châu kéo quân ra hỏi tội kẻ bội nghịch trắc. Công Tiễn rước quân nam Hán về hạn chế lại Ngô Quyền. Cũng năm ấy, Ngô Quyền giết mổ Công Tiễn và ba trận thủy chiến ngơi nghỉ sông Bạch Đằng để chống giặc <5>. Đội chiến thuyền của giặc nam Hán với viên tướng Hoằng tháo bị chôn vùi bên dưới sông nước. Sông Bạch Đằng đỏ ngầu máu giặc. Đất nước thanh bình, Ngô Quyền đăng quang vua với đóng đô sống Cổ Loa <6>.

Năm ấy cậu nhỏ nhắn họ Đinh vừa tròn mười sáu tuổi <7>.

Những năm tháng thanh thản chưa được bao lâu lại có tin sét đánh: Ngô sang trọng mất làm việc Cổ Loa <8>, Dương Tam Kha tiếm ngôi vua, tự xưng là Bình Vương. Ngô Xương Ngập con trai của Ngô Quyền buộc phải trốn tránh. Thổ hào các nơi nổi lên chiếm phần giữ mỗi cá nhân một vùng nhằm thôn tính lẫn nhau.

Thấy cảnh đất nước bị chia xé, nghĩ về mình bắt buộc ngồi yên được. Cỗ Lĩnh ngay thức thì họp bạn bè lại nhưng nói rằng:

– họ không tập trận giả như lúc trước nữa đề xuất đánh trận thật. Trai thời loạn lạc không thể bó tay ngồi một xó mà lại nhìn. Đất nước đang phải đến bọn chúng ta.

Ai nấy phần nhiều cho tiếng nói của cỗ Lĩnh là phải, liền phân tách nhau đi tập hợp các bạn bè, rủ nhau theo về với bộ Lĩnh để thuộc lo bài toán nước. Bộ Lĩnh mổ trườn khao quân với kéo về đóng ở sách Đào Úc <9>.

Cả châu Đại Hoàng <10> vẫn thuộc quyền điều hành và kiểm soát của cỗ Lĩnh, chỉ từ sách Bông vì chưng Đinh Dự chỉ chiếm giữ. Bộ Lĩnh mang quân mang lại thuyết phục, Đinh Dự ngơi nghỉ sách Bông nghe tin quân Hoa Lư kéo đến, tức thời quát:

– Thằng bộ Lĩnh này lếu thật, nó dám tiến công lại cả chú nó! Rồi tung quân ra xua đánh.

Thấy vậy, bộ Lĩnh ngửa mặt lên trời than: “Trời ơi! Ta đâu mong mỏi có chuyện nồi da nấu làm thịt này!”. Bộ Lĩnh thu binh chạy. Đinh Dự đuổi cho Đàm Gia, thấy ước gãy, rút quân về.

Qua nhiều đêm suy nghĩ, bộ Lĩnh quyết tâm hàng phục sách Bông bằng được. Bộ Lĩnh tập vừa lòng dư chúng, thu thập thêm quân sĩ, lại dẫn đại quân mang đến sách Bông. Tới nơi, bộ Lĩnh cho những người mời Đinh Dự ra nói chuyện. Thấy quân của bộ Lĩnh đông, Đinh Dự không dám tung quân tấn công đuổi mà chỉ chỉ định đóng chặt cổng, trèo lên thành quan tiền sát. Thấy chú, cỗ Lĩnh gọi:

– Chú ơi! con cháu không ngăn chặn lại chú, sao chú đuổi tiến công cháu. Hiện giờ đất nước loạn lạc, cả châu Đại Hoàng phần đa ở vào tay cháu, chỉ còn sách Bông của chú đứng 1 mình thôi. Nếu như mai đây có kẻ khác mang lại đánh phá, chú cháu ta mỗi cá nhân một phương, làm thế nào mà phòng giữ nổi. Cháu ao ước hội quân cùng với chú để cùng lo việc lớn.

Đinh Dự cảm động. ái tình máu mủ ruột thịt sống lại trong trái tim ông già. Đinh Dự sai mở cổng đón bộ Lĩnh vào và giao sách Bông lại cho cháu.

Thu phục được sách Bông, quyền năng của cỗ Lĩnh càng lớn mạnh. Nhưng chí lớn của cục Lĩnh không tạm dừng ở một châu nhỏ tuổi hẹp. Từ bỏ Hoa Lư, cỗ Lĩnh vẫn mỗi ngày theo dõi thực trạng loạn lạc đang ra mắt ở khắp khu vực trên đất nước rộng lớn. Mọi tiếng than phiền rên siết vì chưng cảnh nồi da nấu thịt, những biến động lục đục nghỉ ngơi triều đình Cổ Loa hằng ngày vẫn mang lại tai bộ Lĩnh.

Năm ấy, ngơi nghỉ Cổ Loa, Dương Tam Kha sau khi tiếm ngôi được sáu năm, không nên Xương Văn cùng hai quan tiền sứ là Dương cat Lợi cùng Đỗ Cảnh Thạc đi dánh dẹp nhị thôn làm việc Thái Bình <11>. Đến Thanh Liêm, Xương Văn bàn với tướng sĩ dẫn quân về tập kích Tam Kha, bắt được giáng có tác dụng Tương Dương công. Xương Văn giành lại ngôi vua, xưng là nam giới Tấn Vương với đón Xương Ngập về cùng trông coi vấn đề nước.

Thấy thế lực của bộ Lĩnh ngày dần một mạnh, triều đình Cổ Loa ao ước đánh dẹp để trừ hậu họa. Được tin, bộ Lĩnh cho đàn ông là Đinh Liễn cho Cổ Loa để làm kế hòa hoãn. Nam giới Tấn Vương với Thiên Sách vương (Xương Ngập) bắt giữ lại Đinh Liễn rồi cất quân đánh cỗ Lĩnh <12>.

Bộ Lĩnh đóng góp chặt cửa động, phòng cự mang lại cùng. Đánh nhau với bộ Lĩnh hơn một mon trời ko hạ được, phái nam Tấn vương vãi bèn treo Đinh Liễn lên ngọn cây dọa: Nếu cỗ Lĩnh không hàng sẽ giết bị tiêu diệt Đinh Liễn. Cỗ Lĩnh thấy vậy khó tính quát: “Bậc nam giới lẽ như thế nào vì con trẻ của mình mà bỏ vấn đề lớn” <13>, rồi sai rộng mười tay nỏ cùng nhằm vào Đinh Liễn chực bắn. Trước quyết tâm của bộ Lĩnh, nam giới Tấn Vương bối rối không dám thịt Đinh Liễn nhưng rút quân về. Cỗ Lĩnh cười nói cùng với chư tướng:

– À, ra cỗ Lĩnh này không sợ mất con mà người quen biết kia lại sợ hãi mất đầu!

Sau kia Đinh Liễn được thả về Hoa Lư.

Đánh lui được quân của triều đình Cổ Loa, uy danh của bộ Lĩnh càng thêm lừng lẫy. Nhân dân kéo về theo cỗ Lĩnh càng ngày đông. Quân dân châu Đại Hoàng càng phấn kích phấn khởi, còn riêng cỗ Lĩnh vẫn chưa vui. Đã các đêm không ngủ, cỗ Lĩnh xách gươm đi tuần trong doanh trại. Nhìn núi non hùng vĩ tắm ánh trăng, nghe tiếng cuốc kêu ra rả trong khe núi, bộ Lĩnh càng thấp thỏm vì việc lớn không thành. Cỗ Lĩnh cho hotline chư tướng đến cùng uống rượu thưởng trăng. Thấy soái tướng không được vui, có fan hỏi, bộ Lĩnh nói với mọi người:

– quốc gia bị phân chia xé, nhân dân trớ trêu tan tác, cảnh nồi da nấu thịt đang diễn ra, ta e rồi đây chỉ có tác dụng mồi đến giặc. Trước cảnh ngộ ấy, các người bảo ta vui làm sao được.

Nhiều tín đồ bàn đề xuất ra quân. Cỗ Lĩnh lại nói:

– nhỏ chim bởi bay xa vạn dặm là nhờ bao gồm bộ cánh khỏe. Ta có những ngươi như chim gồm bộ cánh. Cơ mà chim thì cất cánh trên trời còn ta lại vác gươm đi bên dưới đất. Ra quân, nhưng cố gắng chưa vững, lực không mạnh, thì sao để cho vẹn toàn.

Bộ Lĩnh ra quyết định đến cửa Bố <14> nương nhờ Trần Lãm. Hiện trằn Lãm đang chiếm phần giữ một vùng to lớn ở tía Hải Khẩu, xưng là trần Minh Công. Mặc dù có thế lực mạnh nhưng Trần Lãm sẽ già yếu, lại không tồn tại con, phải ông ta cũng chỉ muốn được yên thân. Chi bởi đến nương tựa và tìm bí quyết thuyết phục. Mọi tín đồ cho kế chính là phải. Cỗ Lĩnh tìm đến chạm chán Trần Lãm.

Trong một cuộc hội kiến, trần Lãm hỏi cỗ Lĩnh:

– Đinh tướng quân định cho mượn bạn mượn khu đất của ta chăng?

Bộ Lĩnh đáp:

– Thưa sứ quân, khu đất đai, quân dân sinh sống châu Đại Hoàng giỏi cửa cha đều là của thông thường thiên hạ, buộc phải đâu riêng rẽ của ngài tuyệt của tôi, cơ mà dám thủ thỉ vay mượn?

Trần Lãm trừng mắt ngạc nhiên:

– Là của chung?

– Vâng, là của chung. Bởi vậy tôi mang đến đây mong được ngài sai khiến để thuộc lo câu hỏi chung…

Trần Lãm khoái chí cười:

– tiếng đồn về người đàn ông của sản phẩm sử Hoan Châu quả không ngoa.

Trần Lãm nhận cỗ Lĩnh làm bé nuôi. Thấy tôi đã già yếu không ngại được việc lớn nữa, không nhiều lâu sau trằn Lãm giao cả binh quyền lại cho bộ Lĩnh.

Một dải đất to lớn từ châu Đại Hoàng đến ba Hải Khẩu đầy đủ thuộc quyền tinh chỉnh của cỗ Lĩnh.

Đinh cỗ Lĩnh dẹp loạn 12 sứ quân

Sau khi không ngừng mở rộng được địa phận hoạt động, cỗ Lĩnh lo hàng phục nhân tài, rèn luyện quân sĩ, tích lương, hóng thời cơ ra quân để thống nhất khu đất nước.

Thời cơ vẫn đến.

Quân trinh sát cho tốt triều đình Cổ Loa sụp đổ. Từ khi Thiên Sách vương vãi Xương Ngập mất <15>, phái nam Tấn vương vãi Xương Văn lên nuốm quyền đề xuất xin nghĩa vụ của chúa phái nam Hán. Phái mạnh Hán phong đến Xương Văn chức Tĩnh hải quan tiết độ sứ. Thực quyền của triều đình công ty Ngô bây giờ không vượt vượt một dải khu đất hẹp. Bí quyết Cổ Loa chưa đầy vài mươi dặm, đã có không ít người nổi lên cát cứ xưng hùng. Phái mạnh Tấn Vương tất cả ý ý muốn đánh dẹp các nơi tuy thế bất lực. Đến nay trong những khi đi đánh hai thôn nghỉ ngơi Thái Bình, Xương Văn bị thương hiệu nỏ mai phục phun chết <16>. Thấy vậy, nha tướng tá cũ của Xương Văn là Lữ Xử Bình và thứ sử Phong Châu Kiều Tri Hựu tranh chấp nhau làm cho vua. Ngô Xương Xi (con Xương Ngập) chạy vào Ái Châu giữ khu đất Bình Kiều <17>. Đỗ Cảnh Thạc, nha tướng mạo cũ của Ngô Quyền, từ lâu đã rút về chiếm phần vùng Đỗ Động <18>, đào hào xây thành tính kế lâu dài.

Trước tình ráng đó, bộ Lĩnh đập bàn quát:

– Phường chó chết! không sớm quét sạch đàn phá nước sợ dân này thì tổ quốc có phen là rơi trúng tay giặc nước ngoài xâm mất!

Bộ Lĩnh tập trung bộ tướng họp bàn bài toán lớn. Bao bọc bàn rượu, chư tướng mạo tính kế ra quân.

Đếm trên đầu ngón tay, bây giờ ngoài Cổ Loa còn có mười một sứ quân rất cần được thu phục: Kiều Công Hãn giữ lại Phong Châu <19>, Kiêu Thuận giữ Hồi Hồ <20>, Nguyễn Khoan duy trì Nguyễn Gia Loan <21>, Nguyễn Thủ Tiệp giữ Tiên Du <22>, Nguyễn siêu giữ Phù Liệt <23>, Lý Khuê giữ vô cùng Loại <24>, Lữ Đường duy trì Tế Giang <25>, Phạm Bạch Hổ giữ Đằng Châu <26>, Ngô Nhật Khánh giữ lại Đường Lâm <27>, Ngô Xương Xí giữ lại Bình Kiều cùng Đỗ Cảnh Thạc giữ Đỗ Động. Trong tình rứa ấy ra quân sao để cho toàn thắng? bộ Lĩnh ra quyết định trước khi tiến công dẹp những sứ quân ấy hãy tấn công vào Cổ Loa. Cổ Loa là khu đất trọng yếu, hiện nay đang xôn xao và phần đông vô chủ. Bình được trung chổ chính giữa Cổ Loa lòng người những châu quận sẽ hướng đến theo, những sứ quân tất có kẻ xin sản phẩm giặc bên cạnh cũng không còn thời cơ để nhòm ngó việt nam nước. Chư tướng chỉ ra rằng phải. Bộ Lĩnh cử Đinh Liễn cùng Lê Hoàn, Nguyễn Bặc, Đinh Điền đi tấn công Cổ Loa.

Xem thêm: 1 4 Cách Xóa Google Chrome Trong Win 7, Cách Để Cài Đặt Lại Google Chrome

Quân của Đinh Liễn tiến vào Cổ Loa như vào vị trí không người. Lữ Xử Bình với Kiều Tri Hựu bất tài, không đánh sẽ tan. Chỉ có Cảnh Thạc là đáng kể, thì đã rút quân về Đỗ Động. Nghe tin đại quân của cục Lĩnh kéo đến, dân chúng Cổ Loa vui lòng đem thịt ra đón rước. Đinh Liễn, Lê Hoàn, Đinh Điền và Nguyễn Bặc chiếm Cổ Loa, che dụ dân bọn chúng và phân chia nhau tinh chỉnh và điều khiển công việc.

Sau khi chiếm lĩnh được Cổ Loa, Đinh Liễn không nên Lê hoàn đi chinh phục các sứ quân quanh vùng. Lý Khuê ở khôn xiết Loại, Lữ Đường ở Tế Giang, Nguyễn siêu ở Phù Liệt xin hàng. Được tin triều đình Cổ Loa lục đục, Giao Châu loàn lạc, chúa nam Hán là giữ Xưởng vày đang lo đối phó với công ty Bắc Tống nên không tính chuyện xâm lược nước ta được. Tuy thế nghe tin Đinh Liễn đã dẹp im Cổ Loa, lưu giữ Xưởng bèn không nên sứ thanh lịch phong cho Đinh Liễn có tác dụng Giao Châu máu độ sứ nhằm ràng buộc <28>.

Biết chuyện, cỗ Lĩnh lấy quân mang đến Cổ Loa gặp Đinh Liễn hỏi:

– Ta nghe nói sứ phái mạnh Hán sang, hắn mang lại có câu hỏi gì?

– Thưa cha, chúa phái mạnh Hán phong cho bé làm Giao Châu tiêt độ sứ.

Đinh Liễn chuyển tờ chiếu của lưu giữ Xưởng mang lại cha. Cỗ Lĩnh xé nát ra làm các mảnh, nói cùng với Đinh Liễn:

– tất cả phải đất đai của bọn chúng đâu cơ mà chúng gồm quyền phong cấp. Giá trộm cướp được vn chúng cũng chẳng tha đâu!

Bộ Lĩnh đòi giết chết sứ nam Hán, nhưng sứ vẫn về nước. Đinh Liễn, người con trai ngoài nhị mươi tuổi, sẽ say sưa với chiến công đầu, thức tỉnh trước cơn thịnh nộ của bố.

Bộ Lĩnh dặn dò và giao các bước ở Cổ Loa đến Đinh Liễn, Nguyễn Bặc rồi cùng Lê hoàn rút về cửa ngõ Bố.

Quả nhiên bình được Cổ Loa quyền lực của cỗ Lĩnh ngày càng béo mạnh. Ngô Nhật Khánh sinh sống Giao Thủy, Phạm phòng Át sống Đằng Châu cũng lần lượt mang đến xin hàng.

Trong lúc này lại có tin Kiều Công Hãn sống Phong Châu và Đỗ Cảnh Thạc ngơi nghỉ Đỗ Động đang rục rịch chiếm phần lại Cổ Loa. Cỗ Lĩnh quyết định phải nhanh lẹ ra quân đánh dẹp. Bộ Lĩnh đến quân thám thính bám sát thực trạng Đỗ Động và phân tách quân tiến công Châu Phong cùng Châu Ái trước.

Ngô Xương Xí sinh sống Bình Kiều không đánh đang tan, chỉ có Kiều Công Hãn sinh hoạt Phong Châu tạm dừng hoạt động thành kháng cự. Cỗ Lĩnh hạ lệnh cho Lưu Cơ vây thành. Đã nhì ngày Công Hãn không chịu hàng. Bộ Lĩnh đến quân lính chuẩn bị mồi rơm. Đến ngày thứ ba Công Hãn vẫn chưa chịu đựng hàng. Bộ Lĩnh chỉ định đốt thành. Dẫu vậy rồi lưu lại Cơ lại được lệnh khoan hãy đốt thành, chỉ triệu tập quân phá cổng thành, bắt sống Công Hãn ko được chém thịt bừa bãi. Thành bị phá, Kiều Công Hãn quăng quật thành theo cổng sau chạy ra bến Bạch Hạc, xuôi thuyền về Giao Thủy.

Sau một loạt chiến công, lòng tin quân sĩ thêm phấn chấn. Binh lực của cỗ Lĩnh to gan lớn mật như vũ bão, tấn công đâu được đấy. Chỉ từ Cảnh Thạc sống Đỗ Động chưa chịu hàng phục. Bộ Lĩnh bàn kế ra quân đánh Cảnh Thạc.

Trong thời gian sĩ khí đã lên thì trần Lãm hấp ăn năn trên chóng bệnh. Biết mình cần thiết sống được nữa trằn Lãm mang đến gọi cỗ Lĩnh vào mà lại nói:

– tướng mạo quân đến với ta… ni toàn cõi phái nam bang đã về mình tướng quân ngay sát hết… tướng tá quân xứng đáng là bạn đảm đang vấn đề lớn của thiên hạ…

Trần Lãm qua đời <29>. An táng Trần Lãm xong. Cỗ Lĩnh bàn chuyện ra quân.

Trong cuộc họp các tướng lĩnh, mọi tín đồ tôn cỗ Lĩnh lên làm cho Vạn chiến thắng Vương cùng bàn dời đại phiên bản doanh về Hoa Lư rồi hãy ra quân.

Một tháng sau, trường đoản cú Hoa Lư đại quân của bộ Lĩnh chia làm bốn cánh kéo cờ Vạn chiến hạ Vương lên đường đi đánh dẹp Cảnh Thạc.

Cảnh Thạc, nha tướng cũ của Ngô Quyền, là người có khá nhiều mưu trí, đã từ rất lâu chiếm giữ lại một vùng rộng lớn, đắp thành nghỉ ngơi trang Liệp Hạ <30> nhằm trấn giữ mặt tây, phương diện đông có thành Bảo Đà <31>. Ngày đêm Cảnh Thạc lo luyện quân, tích lương, nuôi chí mưu vật vương bá.

Đại quân Hoa Lư vày Đinh cỗ Lĩnh chỉ huy chia làm tư mũi tiến công thành Đỗ Đồng. Thành bị hạ, tướng duy trì thành chạy trốn. Hôm đó Cảnh Thạc đã ở Bảo Đà đề nghị thoát chết. Mất thành, Cảnh Thạc tích lũy dư chúng quyết trọng tâm kéo về chiếm phần lại, thề chết sống với bộ Lĩnh.

Bộ Lĩnh bàn mưu cho Đinh Điền, Nguyễn Bặc, Lê Hoàn chia quân đến Bảo Hà khiêu chiến cùng đón Cảnh Thạc ngơi nghỉ dọc đường. Theo kế hoạch của cục Lĩnh, chạm mặt Cảnh Thạc những tướng sĩ giả thua trận chạy để nuôi lòng sang chảnh và khinh suất của hắn, tra cứu mọi bí quyết dử về Đỗ Động, Cảnh Thạc mắc mưu. Đến chỗ thấy cổng thành Đỗ Động đóng góp chặt, từ vào thành tên phun ra như mưa. Ngọn cờ Vạn win Vương cất cánh phấp chim cút trên đỉnh cột càng làm cho Cảnh Thạc thêm phẫn uất.

Cảnh Thạc thúc quân vây thành, ráng đánh phá, quyết bắt sống bộ Lĩnh. Bỗng nhiên có tiếng reo hò vang dậy trường đoản cú tứ phía. Quân của Lê Hoàn, Nguyễn Bặc, Đinh Điền đã nâng về tiến công mặt sau. Bộ Lĩnh ngay tức khắc tung quân dũng cảm trong thành tấn công ra. Bị kẹp vào giữa, Cảnh Thạc liều bị tiêu diệt trà trộn vào đám loàn quân cùng vài người thân cận lọt được vòng vây, nhằm mục tiêu hướng Bắc chạy thoát.

Toàn thắng, cỗ Lĩnh dẫn đại quân về Hoa Lư.

Kinh đô Hoa Lư với nước Đại Cồ Việt

Đánh dẹp được Cảnh Thạc, Đinh bộ Lĩnh kết thúc thời kỳ nội chiến mười nhì sứ quân kéo dài hơn nữa hai mươi năm trời <32>. Đất nước trở lại thống nhất cùng thanh bình. Nhân dân vui vẻ được định cư lạc nghiệp.

Trong cơ hội khắp khu vực tưng bừng vui hội thống độc nhất non sông, thì ngơi nghỉ Hoa lư, cỗ Lĩnh đăng vương vua. Bề tôi dưng tôn hiệu Đại chiến thắng Minh hoàng đế.

Lên ngôi, công ty vua do dự tìm khu đất định đô với đặt thương hiệu nước. Vào một tiệc rượu gồm đông đủ bộ tướng với mưu sĩ, cỗ Lĩnh nói với đa số người:

– chọn đất định đô là câu hỏi hệ trọng. Ta vẫn đang còn ý mong chọn Đàm Gia nhưng lại Đàm Gia tuy cân đối mà ko lợi địa thế, còn Hoa Lư thì hiểm trở nhưng mà lại hẹp.

Mọi fan suy nghĩ, Lê trả bàn yêu cầu đóng đô ở Hoa Lư <33>.

– Hoa Lư tuy tất cả hẹp nhưng mà hiểm trở. Tự Hoa Lư vươn tay ra mặt Bắc cũng gần. Khía cạnh sau dựa lưng vào Hoan Ái vững chắc. Vả lại một lúc giặc tràn sang, từ Hoa Lư ta có đủ thì giờ để trở tay đối phó.

Bộ Lĩnh cho rằng phải, Ngô Chân Lưu, một đơn vị sư trước đó đã tất cả dịp cùng cỗ Lĩnh hội kiến, từ bây giờ cũng có mặt ở đây, quan sát Lê trả thầm phục viên võ tướng tài giỏi mà lời nói cử chỉ lại giống hệt như một văn quan.

Khi bàn tới sự việc chọn thương hiệu nước, bộ Lĩnh chỉ vào Ngô Chân Lưu:

– công ty sư học rộng biết nhiều, hãy cho ta biết ý bên ngươi ra sao?

Ngô Chân lưu giữ đáp:

– Tâu Hoàng đế, cứ như kẻ bựa tăng này, thì nước ta rộng, dân ta đông, tuy trước đây đã nhiều năm bị đô hộ bên dưới ách nước ngoài bang, nhưng lại cũng những phen dân ta nổi dậy đánh xua chúng, giành lại độc lập. Hiện nay một dải đất nước tươi rất đẹp vẫn hiên ngang còn đó, ta nên đặt tên nước là Đại Việt.

Bộ Lĩnh nghe nói, gõ gươm xuống bàn cười:

– bên sư nói toại nguyện ta! Họ có đất nước, gồm vua, bao gồm kinh đô của họ, ta cũng có nước, tất cả kinh đô của ta, chịu thua trận kém gì ai. Rồi đây còn phải để niên hiệu riêng của ta nữa chứ <34>!

Mọi người cười vang.

Như đột nhiên nhớ điều gì, đơn vị vua lại nói tiếp:

– Đại Việt sẽ là hay tuy vậy toàn chữ của nước người. Ta yêu cầu nói sao cho cả bàn dân trần thế hiểu cùng biết rằng việt nam to lớn. Ta đặt tên nước Đại Cồ Việt <35> có phải hay hơn không?

Ai nấy cười cợt vui vui miệng với thương hiệu nước Đại Cồ Việt, nghe thân cận với mình hơn. Cho đến vò rượu ở đầu cuối dốc cạn, đơn vị vua với mọi người vẫn chưa hết mỉm cười nói rộn ràng tấp nập chung xung quanh chuyện định đô sinh hoạt Hoa Lư cùng đặt tên là nước Đại Cồ Việt.

Mấy hôm sau, một ngày đẹp nhất trời, nhà vua làm lễ lên ngôi hoàng đế <36>. Tại Hoa Lư giữa hai hàng gươm giáo tuốt trần, Đinh Tiên Hoàng ngồi trên chiếc kiệu long tiến về bệ rồng xây bằng đá điêu khắc ở bên cạnh trời. Tiếng chiêng trống hòa vào nhau vang rền. Ngọn cờ đại sở hữu năm chữ “Đại win Minh Hoàng đế” bay phần phật bên trên đỉnh cột. Cờ xí rợp trời. Tiếng trẻ nhỏ reo hò không cơ hội nào ngớt.

Trừ bên trên bệ rồng, Đinh Tiên Hoàng bố cáo cho mọi fan biết giặc giã đang yên, giang sơn từ ni thống nhất. Nước Đại Cồ Việt ra đời và định đô ngơi nghỉ Hoa Lư. Tiếng hò reo nổi lên như sấm.

Đinh Tiên Hoàng đưa góc nhìn mọi người. Chung xung quanh nhà vua quân dân gần kề vai nhau, tầng tầng lớp lớp. Đôi mắt nhà vua nhìn toàn diện những người đã cùng vào ra đời tử trong hơn nhị mươi năm trời. Hầu hết con bạn ấy cũng thiết tha với khu đất nước, sẵn sàng chuẩn bị bỏ mình vì chưng ngày mai của Tổ quốc với gắn bó với nhà vua như cá cùng với nước. Đôi mắt nhà vua bỗng tạm dừng ở đám con trẻ vác cờ lau chạy táo tác vòng ngoài. Hình hình ảnh thời niên thiếu trong phòng vua cha mươi năm trước, nay hiện nay về trong đám trẻ nhỏ. Bên vua bước xuống bệ rồng, dắt Lê Hoàn, rẽ đám đông, trở về phía bạn hữu trẻ. Phần đa người không thể tinh được nhìn theo. Con nít sợ hãi chạy toán loạn. đơn vị vua cười, vẫy tay gọi bè cánh trẻ. Thấy vậy, chúng chạy đến vây xung quanh nhà vua. Đinh Tiên Hoàng xoa đầu từng đứa với tiện tay thu mấy bông lau rồi thuộc Lê hoàn về khu vực cũ.

Trên bệ rồng, một tay cố kỉnh hoa lau, một tay núm chặt đốc gươm, cất tiếng sang trọng sảng:

– các người theo ta tự lúc bốn phương loạn lạc, giang sơn còn bị phân chia xẻ. Nay lũ giặc cỏ làm cho tan nát khu đất nước đã bị quét sạch. Ta ra lệnh cho các ngươi mở tiệc để chào đón nước Đại Cồ Việt to to của bọn chúng ta.

Nói mang lại đây, đơn vị vua chỉ tay về phía bầy trẻ nhỏ và quay lại ra lệnh đến Lê Hoàn:

– Lê tướng mạo quân lưu giữ ban cho vây cánh trẻ kia trâu rượu và gạo nếp để bọn chúng cùng hưởng vui. Vận nước trong tương lai là sinh hoạt trong tay người quen biết chúng.

Ai nấy mọi sung sướng. Riêng người lớn tuổi già và những người dân nhiều tuổi lại còn gọi được sâu sắc hơn việc làm đó ở trong phòng vua. Bé người từ bây giờ lên ngôi, vẫn đứng oai nghiêm trước khía cạnh họ, chưa phải là ai khác, đó là cậu bé nhỏ họ Đinh năm xưa. Tía mươi năm kia đây, bạn ấy đã từng có lần kết các bạn với bầy trẻ chăn trâu và từng ngày cờ lau tập trận ở vùng rừng núi châu Đại Hoàng này. Con người ấy vẫn dẫn họ và nhỏ cháu bọn họ vác gươm đi đại chiến hơn nhị mươi năm ròng rã mang lại nền thống tuyệt nhất của non sông mến yêu. Con bạn ấy đã thuộc họ dựng nên nước Đại Cồ Việt, làm rạng rỡ đến tổ tiên, đến nòi giống.

Trong ngày vui toàn thắng, giữa kinh thành Hoa Lư còn ngổn ngang hào lũy, nhà vua thuộc mọi fan đều thấy tự hào và kiêu hãnh – niềm trường đoản cú hào và kiêu hãnh cao rất đẹp của một dân tộc bản địa biết kết hợp thành một khối vững mạnh mẽ để tồn tại.

Xem thêm: Lịch Sử 11 Bài 11 Violet Mới Nhất 2022, Top 10 Lịch Sử 9 Bài 11 Violet Mới Nhất 2022

Từ kinh đô Hoa Lư – trái tim của nước Đại Cồ Việt, lan ra một nguồn vui phơi phới giống như các đỉnh núi đá nhấp nhô, dung nhan cạnh, vây bọc Hoa Lư, sẽ chọc trời vươn lên trong nắng và nóng đẹp.