ĐỒ NGỐC TỚ THÍCH CẬU

     

Bước đi trên sảnh trường, tôi đá đá những viên sỏi khiến chúng lăn lông lốc. Haiz, nghĩ sao mà lúc này ngủ quên mất, suýt nữa thì muộn học. Những cậu đã hỏi muộn học tập thì sao à? Nghiêm trọng, khôn cùng nghiêm trọng đấy!!! vị lẽ, trường tôi là ngôi trường chuyên, kỉ hình thức vô thuộc nghiêm khắc. Đúng giờ vào lớp, cổng trường đang khóa, khoác kệ học sinh đến muộn hay sớm, đứng ko kể điểm danh ghi vào sổ đảm bảo chờ up load rồi đi về. ở mơ bắt đầu được vào ngôi trường nhé! như ý là công ty tôi bí quyết trường không xa lắm, vừa đặt chân tới cổng thì trống vang lên. Đây điện thoại tư vấn là gì? thừa đỏ luôn! Vừa suy nghĩ vẩn vơ, chân tôi vẫn không xong đá đá mấy viên sỏi bên dưới chân, chính là thói quen mỗi một khi tôi tập trung nghĩ đến đồ vật gi đó. Cùng điều tất nhiên là nghĩ về cái gì đấy thì sẽ không thể để ý xung quanh, nhưng mà không chú ý xung xung quanh thì… “Cốp…”

– Ui da! Đau quá!!!

Tôi choàng tỉnh, quan sát xuống chân mình. Ặc, đôi dép rộng thùng thình của tớ đâu rồi? Tôi có một sở thích rất “khùng” sẽ là thích đi dép rộng. Lí do đơn giản và dễ dàng giải say đắm cho điều này là: đi như vậy mới thoải mái!!! Xua rã ý nghĩ về trong đầu, tôi chú ý nhìn xung quanh tìm dép. A!!! Dép cơ rồi! Đôi dép của mình đang “yên vị” kề bên một các bạn nam ngồi bệt dưới đất, tay ôm đầu. Tôi nhảy lò cò ra chỗ cái dép của mình, xỏ vào chân, ngồi xổm xuống, nhìn các bạn nam kia một biện pháp khó hiểu:

– Ê bạn! Đây là sảnh trường, chưa phải thảm cỏ mà chúng ta ngồi bệt như vậy này!!! Ngồi vì thế mát lắm sao?

– MÁT CÁI ĐẦU CẬU ĐÓ!!! CẬU ĐÁ DÉP TRÚNG ĐẦU TÔI RỒI MÀ CÒN NÓI THẾ À??? – chúng ta nam ấy nổi cơn thịnh nộ. Ách!!! trong khi tôi đá dép vào đầu cậu ấy thật, tuy nhiên cậu ấy nổi giận. Trông thật đáng yêu và dễ thương chết đi được!!! Tôi nhảy cười, nói ra lưu ý đến của mình:

– Hahahahaha, cậu thật dễ thương quá đi!!! – vừa nói tôi vừa rước tay kéo má bạn ấy, khuôn mặt cậu ấy vèo cái đổi mới dạng, tôi lại cười to hơn. Cậu ta đỏ mặt…

– Đáng… đáng yêu cái phương diện cậu ấy. Bỏ… quăng quật tay ra đi!!!

– Ha ha, ko bỏ. – tôi liên tục đùa dai.

Bạn đang xem: đồ ngốc tớ thích cậu

– Cậu… cậu… – bạn nam ấy gắn thêm bắp, khó chịu nói tránh việc lời.

– Được rồi được rồi, tớ bỏ, tớ bỏ. – tôi buông khía cạnh cậu ấy ra, nhớ tiếc nuối. Bẹo má cậu ta thật là vui quá thể. Chắc các bạn đang trường đoản cú hỏi lý do tôi lại liều lĩnh do đó hả? Thôi ngoài thắc mắc, tôi trả lời luôn luôn cho. Tôi bẩm sinh tự tin từ bỏ nhỏ. Mấy đứa trong lớp hay hotline tôi là “con khía cạnh dày”. Được rồi, tôi thừa nhận, từ dịp tôi có mặt trên đời thì tôi chưa thấy ai mặt dày hơn tôi. đề xuất liều lĩnh rỉ tai với bạn lạ là vấn đề vô cùng dễ nắm bắt thôi. Ê khoan đã!!! fan lạ? Ách! trong khi tôi chưa gặp gỡ cậu ta bao giờ. Tôi lại xoay qua nơi cậu ta, bóp mặt, xoay phương diện qua trái, rồi qua phải. Mặt cậu ta biến đỏ, rồi biến đổi trắng, rồi vươn lên là đen. Đúng dịp cậu ta sắp nở rộ thì tôi buông mặt cậu ta ra:

– Ê ê! Cậu là học viên mới à? – cơn giận của cậu ta mau chóng xìu xuống không bởi con tép.

– Ừ đúng rồi, tớ sẽ tìm lớp. Cậu biết lớp Toán – Văn – Anh khối 11 nơi đâu không?

Tôi giật mình, lùi lại một bước, reviews cậu ta từ trên xuống dưới. Ừm, tên này cao khoảng tầm 1m75 (cao vãi), da không đen (cũng ko trắng lắm đâu nhé), trán cao, mắt sáng. Chậc chậc, chũm này kiểu gì rồi cũng bị bầy con gái vào lớp xâu xé đến tan nát mất thôi. À, ra mắt luôn, lớp nhưng cậu ta nói đó là lớp tôi đã học. Lớp Toán – Văn – Anh lúc nào thì cũng hiếm nhỏ trai, nhưng lớp tôi thì lại càng hiếm. Nó cũng đóng góp phần vào tính cách hãng apple bạo trời không sợ, đất không hãi của tớ đây này. Con gái lớp tôi buộc phải nói là một trong lũ cọp cái, ko đúng! Cọp mẫu có lúc còn hiền hơn bọn chúng nó… thôi ko lan man nữa, trở về với chúng ta nam đã “nai xoàn ngơ ngác” trước mặt tôi cái đã:

– Tớ cũng học tập lớp đó, chúng ta cùng lớp rồi nhé! – tôi vỗ vỗ vai cậu – Cậu thương hiệu gì?

– thuộc lớp thiệt hả? giỏi quá! Tớ tên Thắng, Phan Thanh Thắng. Cậu thương hiệu gì?

– Tớ tên Hương, Nguyễn Thị Lan Hương. Cậu gặp cô giáo nhà nhiệm chưa?

– A! Cậu thương hiệu Lan hương hả? Cô bảo tớ lên lớp tìm cậu, rồi cậu sẽ giúp tớ làm cho quen với lớp.

– Ách! Được rồi, đi theo tớ. Tớ dẫn cậu lên lớp.

– Ừ. Tớ nghe cô nói cậu cực kỳ tự tin, lại táo bạo, giờ mới được diện kiến. Đúng là tai nghe không bởi mắt thấy!!!

– Ha ha, cô nói thể hả? quá khen, quá khen rồi!!!

Vừa đi tôi vừa thì thầm với cậu ta. Nói thật, cậu ta vô cùng vui tính, cũng tương đối hay cười. Lúc cười khuôn mặt cậu ta trông thật dễ thương!!! Khoan khoan! Tôi đã nghĩ gì vậy nè? Dẹp đi dẹp đi! Đến trước cửa lớp, tôi dặn cậu ta:

– Chút nữa mà bọn chúng nó lao vào xâu xé thì cậu đề nghị thật bình tâm đấy nhé! Đừng có tức phạt khóc là được.

– Xâu xé?

– Rồi cậu vẫn hiểu. Đi thôi.

Tôi dẫn cậu ta vào lớp, đứng trên bục giảng, thế thước kẻ gõ “rầm, rầm, rầm” cao giọng:

– VỀ CHỖ, VỀ CHỖ, TAO BÁO CÁI NÀY!!!

Cả lớp yên phăng phắc, còn cậu ta tròn mắt nhìn tôi, góc nhìn như hình dáng “cậu thật vĩ đại”. Tôi bật cười, quay qua nói với lớp:

– E hèm! Nghe tao nói này, bọn chúng mày bình thản nghe không còn rồi new được hành động!

– Nói đi bà, lẹ lẹ lên.

– Ê ê, người yêu mày hả? Đẹp trai thế?

– Có người yêu mà chả thấy nó báo cùng với lớp bao giờ!!!

Cả lớp rì rầm khổng lồ nhỏ, tôi vuốt mũi cười trừ:

– con lạy mấy má, tình nhân nỗi gì? chúng ta ấy là học viên mới lớp mình. Phan Thanh Thắng. Cô bảo tao reviews với bọn chúng mày.

Mọi hoạt động ngừng ngay trên chỗ, rồi lại chấn động vì những tiếng hét của mấy cái “loa phạt thanh” của lớp:

– Ôi mẹ ơi học viên mới!

– Đẹp trai quá chúng mày ơi!!!

– Nói nhiều thế, lên đi!!!

Bọn con gái ào lên chỗ đứng của Thắng, đứa sờ mặt, đứa sờ chân, đứa sờ tay. Toàn bộ cơ thể cậu ta thoáng chốc như bu đầy kiến. Tôi đứng bên trên bục giảng ôm bụng lan ra cười. Trông mặt cậu ta rực rỡ quá thể, thay đổi đủ mô hình dạng, màu sắc trạng thái. Nỗ lực mà mấy bé cọp lớp tôi nhất thiết không tha, vẫn bâu, vẫn sờ, vẫn nắn. Thôi thì giải cứu mang lại cậu ta một lượt vậy!!! Tôi lại gõ bàn.

– Tản ra tản ra, bọn chúng mày làm thắng ngộp thở bây giờ!!! Thấy trai là sồn sồn lên!!!

– bọn tao sờ một tí chứ gồm làm đồ vật gi đâu! chiến hạ của ngươi rồi, ai dám động.

– Ờ công nhận. Trước giờ có thấy nó đảm bảo thằng nào đâu?

– Đúng rồi ý! Thôi tản ra nhanh không nó xử đàn mình bây giờ.

Lại một đụn lời bình luận. Được rồi. Từ nay tôi xác minh gắn mác cùng với cậu ta luôn rồi. Lớp tôi cố gắng này thôi chứ mồm mồm nó cứ nên như mấy cái bà chào bán rong sống chợ.

– chúng mày sút nghị luận. Rồi hiện nay nhét chiến thắng vào đâu kìa?

Cả lớp quay trở lại nhìn tôi bằng góc nhìn theo kiểu: “Mày bị lẩn thẩn à?”. Cái Lan Anh tuôn ra sa sả:

– con vái mẹ. Cả cái lớp này có mỗi mình ngươi ngồi một mình một bàn, giờ mày hỏi nó ngồi ngơi nghỉ đâu. Chả lẽ nói nó ngồi lên đầu bầy tao à? Đơn giản cụ cũng bắt buộc hỏi. Nó không ngồi với ngươi ngồi với ai.

Tôi không còn điều gì khác để nói!!!

– Này Thắng, hương nó ngồi tức thì bàn đầu đấy. Đấy, kia kìa! Ra đó ngồi. Đúng rồi, nơi đó đó.

Thắng ngơ ngác mang cặp về chỗ ngồi, áo quần cậu ta nhăn nhúm. Tôi về chỗ, con quay qua phía Thắng:

– Này, xuống nhà dọn dẹp chỉnh quần áo đi. NÀY!!!

– Hả? Ơi?

– Tớ nói là cậu phải hết sức bình tĩnh mà! Còn ko nghe.

– cơ mà tớ không cho là là kinh hoàng thế!!! – chiến hạ cúi đầu, lí nhí.

– Ha ha, rồi cậu đã quen!!!

Kể từ đó, tôi cùng cậu ta thường xuyên bị gán ghép cùng với nhau. Như đang nói, tôi mặt khôn xiết dày, nên dĩ nhiên không bị ảnh hưởng. Còn Thắng, những lần bị trêu là phương diện cậu ta lại đỏ chót như quả cà chua chín. đều lúc như vậy, cậu ta thật là đáng yêu. Tôi thừa nhận, tôi có một chút tình cảm với cậu ta. Cậu ta học văn giỏi lắm. Còn tôi học vô cùng bình thường, thông thường đến không thể thông thường hơn. Đơn giản, tôi ghét văn. Tôi học tập không dốt, nhưng lại tôi lại không tồn tại hứng thú với môn học này. Đừng coi thường, tôi đi thi học tập sinh tốt văn năm năm tức khắc đó. Từ năm lớp sáu, rồi lớp bảy, lớp tám, lớp chín, lớp mười. Nhưng ngày càng chán. Lên lớp mười một thì tôi không muốn học văn nữa. Còn cái brand name này thì khác. Hắn yêu văn như tôi yêu món ăn ấy. Đồ nạp năng lượng mà, gồm phải cát đâu, tất nhiên là yêu rồi. đôi lúc Thắng rỉ tai với tôi, tôi hỏi:

– Văn bao gồm gì hay?

– Không tốt sao cậu còn thi học sinh xuất sắc năm năm liền?

– Ê, sao cậu biết?

– thầy giáo bảo.

– gia sư thật là…

Một buổi sớm sớm công ty nhật, cậu ta thốt nhiên đứng trước cửa nhà tôi, hẹn tôi nói chuyện. Trông mặt cậu ra khôn xiết nghiêm trọng. Tôi đồng ý. Cửa hàng chúng tôi đi dọc bên trên triền đê, ngồi xuống bến bãi cỏ xanh mướt còn vương vãi sương sớm.

– Này. – Thắng call tôi

– Hử?

– Cậu mê say ai chưa?

– Hỏi làm gì? Vớ vẩn!

– Hỏi thì trả lời đi.

– hôm nay có vấn đề à?

– không có, trả lời đi!

– Rồi.

Xem thêm: Cần Làm Gì Khi Mang Thai Ngoài Ý Muốn: Bạn Nên Xử Lý Thế Nào Để Không Hối Hận?

– thật à? – phương diện cậu ấy nháng buồn. Tôi nói thật mà, tôi gồm thích một người rồi, chỉ là, bạn đó là cậu ta thôi.

– Thật.

– mùi hương này.

– gọi mãi, nói đi.

– tía tớ bảo… – Cậu ta ngập ngừng. Tôi nhướn mày.

– Hửm? Bảo?

– Bảo là, tớ có thể sẽ rời ra khỏi đây. Cơ mà ông ấy cũng bảo, trường hợp tớ nhớ tiếc nuối thứ nào đó nơi này, tớ rất có thể ở lại với các cụ tớ.

– Rồi cậu trả lời sao? – Tôi đơ mình.

– Hương.

– Hử?

– Tớ… yêu thích cậu. Tuy nhiên cậu có đối tượng người sử dụng rồi nên… tớ mong mỏi cậu có thể hạnh phúc. Tớ đi rồi, cậu phải luôn luôn nhớ cho tới tớ nhé!

– Cậu mê say tớ? – mặt tôi dại ra.

– Ừ, mê thích cậu.

– yêu thích sao còn đi? – phương diện tôi vẫn ngu.

– vì cậu thích bạn khác rồi! – Mặt chiến hạ trầm xuống.

– dại ngốc. – tôi xịt ra hai chữ.

– đần độn gì?

– Cậu biết tớ yêu thích ai không nhưng mà nói tớ thích fan khác?

– Không. – chiến hạ trả lời. Tôi vỗ đầu cậu ta mẫu bộp.

– Ui da, sao cậu đánh tớ.

– Tớ phù hợp cậu đấy, đồ ngớ ngẩn này! – tôi mắng cậu. Cậu ta và đúng là ngốc nghếch đến mức tôi muốn đập đến cậu ta một trận mà.

– Hả? Ơ! Cậu thích hợp tớ? – mang lại lượt mặt cậu ta đần độn ra.

Tôi bật cười, đứng dậy, định đi về. Chiến hạ níu tay tôi lại, cười cợt toe toét.

– tốt quá rồi, cậu phù hợp tớ.

– Ừ, tớ ưng ý cậu.

Xem thêm: Lời Bài Hát Hoa Xuân Đất Nước, Lời Bài Hát: Hoa Xuân Đất Nước

– Ha ha, vậy là tớ không cần thiết phải đi rồi! Hương, làm người yêu tớ nhé!

– Tớ đồng ý.

Cậu gắng tay tôi, tôi cầm tay cậu. Cả hai nở thú vui hạnh phúc. Phía chân trời, mặt trời lóe lên đầy đủ tia sáng bình minh rực rỡ…

__________

Béo viết mẩu truyện này, coi như thể đáp lễ một người sáng tác có bút danh Early Frost. Các bạn ấy viết truyện rất hay. Tuy vậy nhân vật bao gồm Béo đọc mấy truyện gần như trùng với thương hiệu Béo. Sương mau chóng à, béo sẽ hậu tạ cậu thật to ^^