Đôi tai của tâm hồn

     
Đề số 14 – khám nghiệm học kì 1 môn giờ Việt lớp 5: Viết đoạn văn nắm rõ tại sao câu chuyện có tên gọi Đôi tai của trọng tâm hồn.

Bạn đang xem: đôi tai của tâm hồn


*

I. ĐỌC HIỂU

ĐÔI TAI CỦA TÂM HỒN

Một cô bé bỏng vừa nhỏ xíu vừa tốt bị giáo viên loại thoát ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ trên cô bé bỏng ấy lúc nào thì cũng chỉ mặc mỗi một bộ áo xống vừa dơ vừa cũ, lại rộng nữa.

Cô nhỏ nhắn buồn tủi khóc một mình trong công viên. Cô nhỏ xíu nghĩ : “Tại sao mình lại ko được hát ? lẽ nào mình hát tồi đến thế sao ?”. Cô nhỏ bé nghĩ mãi rồi cô chứa giọng hát khe khẽ. Cô bé xíu cứ hát hết bài bác này đến bài bác khác cho đến khi mệt lả bắt đầu thôi.

“Cháu hát tốt quá !”. Một tiếng nói vang lên : “Cảm ơn cháu, cháu gái bé nhỏ, cháu đã đến ta cả 1 trong các buổi chiều thật vui vẻ”. Cô bé bỏng ngẩn người. Người vừa khen cô bé xíu là một ông ráng tóc tệ bạc trắng. Ông nuốm nói xong liền đứng dậy và chậm chạp bước đi.

Hôm sau, lúc cô nhỏ xíu đến khu dã ngoại công viên đã thấy người lớn tuổi ngồi ở chiếc ghế đá hôm trước, khuôn mặt nhân từ mỉm cười xin chào cô bé. Cô nhỏ xíu lại hát, cụ công cụ bà vẫn chăm chú lắng nghe. Nắm vỗ tay nói lớn : “Cảm ơn cháu, con cháu gái bé bé dại của ta, con cháu hát xuất xắc quá !”. Nói xong cụ già lại chậm rãi một mình bước đi.

Cứ bởi vậy nhiều năm trôi qua, cô bé bây giờ đã biến đổi một ca sĩ nổi tiếng. Cô gái vẫn không quên cụ già ngồi tựa lưng vào thành ghế đá trong khu vui chơi công viên nghe cô hát. 1 trong các buổi chiều mùa đông, cô đến công viên tìm vậy nhưng làm việc đó chỉ với lại dòng ghế đá trống không.

“Cụ già ấy đã từ trần rồi. Nỗ lực ấy điếc sẽ hơn 20 năm nay.” — Một người trong khu dã ngoại công viên nói với cô. Cô nàng sững người. Một cụ công cụ bà ngày ngày vẫn để ý lắng nghe và khen cô hát lại là 1 người không có tác dụng nghe ?

(Hoàng Phương)

Khoanh tròn chữ cái trước câu vấn đáp đúng :

1.Vì sao cô bé xíu buồn tủi khóc 1 mình trong khu dã ngoại công viên ?

a. Vị cô không có quần áo đẹp.

b. Vị cô không ai chơi cùng.

c. Bởi vì cô bị giáo viên loại ra khỏi dàn đồng ca.

2.Cuối cùng trong khu vui chơi công viên cô bé đã làm cái gi ?

a. Quan tâm đến xem vì sao mình không được hát vào dàn đồng ca.

b. Cất giọng hát khe khẽ hết bài này đến bài bác khác cho tới khi mệt mỏi lả.

c. Ngồi trò chuyện với cố già.

3.Cụ già sẽ nói gì và làm cái gi ?

a. Nắm nói : “Cháu hát giỏi quá ! cháu đã đến ta cả một buổi chiều thật vui vẻ.”


b. Núm khuyên cô bé nhỏ cố thế tập luyện nhằm hát tốt hơn.

c. Trong tương đối nhiều năm, rứa vẫn đến công viên ngồi để ý lắng nghe cô bé nhỏ hát.

4.Tình tiết bất ngờ gây xúc hễ nhất trong mẩu chuyện là gì ?

a. Cụ công cụ bà đã qua đời.

b. Người lớn tuổi vẫn lắng nghe và động viên cô hát lại là một trong người bị điếc, không có khả năng nghe.

c. Cô nhỏ nhắn đã biến hóa một ca sĩ nổi tiếng.

5. Nhận xét làm sao đúng nhất để nói về người lớn tuổi trong mẩu chuyện ?

a. Là 1 người kiên nhẫn.

b. Là 1 trong con bạn hiền hậu.

c. Là một con bạn nhân hậu, luôn biết quan tiền tâm, chia sẻ, hễ viên tín đồ khác.

II. LUYỆN TỪ VÀ CÂU

1.Xếp những từ được gạch bên dưới trong nhị câu sau vào đội danh từ, cồn từ, tính từ, tình dục từ.

Một cô bé bỏng vừa ốm vừa rẻ bị thầy giáo loại ra khỏi dàn đồng ca. Cũng chỉ tại cô bé xíu ấy lúc nào thì cũng chỉ mặc mỗi một bộ xống áo vừa dơ vừa cũ, lại rộng nữa.

2.

Xem thêm: Nguồn Âm Tại O Có Công Suất Không Đổi, Trên Cùng Đường Thẳng Qua

Từ hay trong những câu sau là tính từ, đụng từ hay tình dục từ ?


a) Cô bé xíu nghĩ xem mình có nên thường xuyên hát xuất xắc thôi.

b) Cô nhỏ nhắn hát rất hay.

c) Cô bé xíu mới hay tin ông ráng qua đời.

3.Tìm 5 tự ghép là hễ từ có tiếng “hát”, 5 tự ghép là danh từ bao gồm tiếng ” hát”.

III. CẢM THỤ VĂN HỌC

Viết đoạn văn làm rõ tại sao câu chuyện mang tên gọi Đôi tai của chổ chính giữa hồn.

IV. TẬP LÀM VĂN

Hãy tưởng tượng em có mặt trong khu vui chơi công viên chứng con kiến cảnh cô bé xíu hát còn các cụ ông cụ bà đang dõi theo ra chiều chăm chú lắng nghe, cổ vũ. Hãy tả lại cảnh của nhì ông con cháu lúc đó bởi một đoạn văn ngắn.

*

I. ĐỌC HIỂU

1.2.3.4.5.
cbabc

II. LUYỆN TỪ VÀ CÂU

1.

– Danh từ : cô bé, thầy giáo, dàn đồng ca, bộ, quần áo.

– Động từ bỏ : loại, mặc.

– Tính tự : gầy, thấp, bẩn, cũ, rộng.

– quan hệ tình dục từ : vừa… vừa… tại.

2.

– xuất xắc (a) : quan hệ từ.

– giỏi (b) : tính từ.

– tốt (c) : đụng từ.

3.

– 5 từ bỏ ghép là rượu cồn từ bao gồm tiếng hát : hát ca, múa hát, hát hò, hát bè, ca hát.

– 5 trường đoản cú ghép là danh từ bao gồm tiếng hát : bài hát, câu hát, khúc hát, giọng hát, giờ hát.

III. CẢM THỤ VĂN HỌC

Tham khảo : Điều bất thần trong mẩu chuyện là các cụ trong khu vui chơi công viên đã khen ngợi, cổ vũ cho cô bé hát lại là tín đồ điếc. Núm không thể nghe được bằng tai dẫu vậy lại nghe bởi chính trọng tâm hồn. Câu chuyện vì vậy có tên gọi là Đôi tai của trọng điểm hồn. Câu chuyện nói tới một vai trung phong hồn nhân hậu, luôn luôn biết đồng cảm, sẻ chia đa số thất vọng, trở ngại của tín đồ khác. “Đôi tai trọng tâm hồn” đã làm ra điều kì diệu, góp một cô bé bỏng từ chỗ bị loại ra khỏi dàn đồng ca ở trong nhà trường thành một ca sĩ nổi tiếng.

IV. TẬP LÀM VĂN

Tham khảo : khu vui chơi công viên vào chiều tối thật là vắng vẻ, ko một ngọn gió, cây cỏ im lìm. Trong không khí tĩnh lặng ấy, đột nhiên cất thông báo hát non nớt, thơ ngây của một cô bé vừa gầy, vừa nhỏ, mang bộ áo xống đã cũ. Cô nhỏ xíu có khuôn khía cạnh tròn trĩnh, mái tóc dài, đen nhánh buộc đằng sau. Đôi đôi mắt to black của cô ẩn chứa một nỗi bi lụy khó tả.

Cô nhỏ nhắn hát say sưa với tất cả tâm hồn trẻ thơ. Cô cứ hát, hát mãi hết bài xích này sang bài khác, quên cả thời gian. Cô đâu biết rằng tất cả một người lớn tuổi mái tóc đã bạc tình phơ, ngồi bên trên ghế đá đã dõi theo và để ý lắng nghe cô hát. Không biết cụ cảm nhận được đa số gì trong tiếng hát của cô nhỏ xíu mà nét mặt tỏa sáng niềm vui. Cố kỉnh lắng nghe, tự coi bản thân là khán giả cổ vũ, động viên cô bằng những giờ đồng hồ vỗ tay. đường nét mặt núm thật rạng rỡ mỗi lúc cô kết thúc một bài bác hát.

Xem thêm: Văn Mẫu Thuyết Minh Về Truyện Ngắn Cô Bé Bán Diêm Ngắn Gọn (10 Mẫu)

Buổi chiều vào công viên không hề buồn tẻ nhưng mà trở nên sống động bởi tiếng hát tuyệt đối của cô bé. Tiếng hát ấy sưởi nóng không gian, sưởi nóng lòng người bởi nó được “đôi tai tâm hồn” của các cụ ông cụ bà chắp cánh bay xa, xa mãi.