Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da

     
*

Trong Truyện Kiều, Nguyễn Du gồm viết:

“Mây thua nước tóc, tuyết nhịn nhường màu da” “Hoa ghen lose thắm, liễu hờn yếu xanh”

( Trích Truyện Kiều- Nguyễn Du)

Câu 1: Câu thơ trên được trích trường đoản cú đoạn trích làm sao của Truyện kiều, nêu vị trí của đoạn trích kia ?

Câu 2: nhì câu thơ trên, từng câu nói tới nhân thứ nào?

Câu 3: nhì cách diễn đạt sắc đẹp của nhị nhân vật ấy bao gồm gì giống với khác nhau? Sự khác biệt ấy có liên quan gì mang đến tính giải pháp và số phận của từng nhân vật?

Câu 4: tự câu chủ thể sau: “Khác cùng với Thúy Vân, Thuý Kiều có vẻ đẹp sắc sảo, mặn cơ mà cả tài lẫn sắc”. Hãy viết tiếp khoảng tầm 10 câu văn để hoàn thành một đoạn văn theo cách Tổng phù hợp – đối chiếu - Tổng hợp


Lớp 9Ngữ văn
2
1
*

Câu 1: Trích trong đoạn "Chị em Thúy Kiều". Câu trước tiên nằm trong đoạn 2 (4 câu) tả Thúy Vân, câu máy hai nằm trong đoạn 3 (6 câu) tả dung nhan của Thúy Kiều.

Bạn đang xem: Mây thua nước tóc tuyết nhường màu da

Câu 2: Câu đầu về Thúy Vân, câu sau về Thúy Kiều.

Xem thêm: Ví Dụ Về Mâu Thuẫn Trong Xã Hội, Nêu 5 Ví Dụ Về Mâu Thuẫn Trong Triết Học

Tham khảo:

Câu 3:

Giống : Đều miêu tả những nét đẹp chung của mọi người rồi mới đến vẻ rất đẹp riêng của họ

Khác : 

- Về hiệ tượng : 4 câu đầu giành cho Thúy Vân, 12 câu còn lại mô tả về Thúy Kiều

- Về cách miêu tả : qua cách miêu tả, tác giả đã đoán được định mệnh của họ

+ Thúy vân : Khuôn trăng đầy đặn là gương mặt ngời sáng, tròn như vầng trăng. Theo ý niệm người xưa, cô gái có gương mặt như vậy là hạnh phúc sau này. Không những vậy, sắc của Thúy Vân còn đến thiên nhiên phải khiêm nhường

+ Thúy kiều : Đôi mắt như làn nước mùa thu, tuy trong số những nhìn vào thì nổi bật sự u buồn. Thiên nhiên không khiêm nhường nhưng lại lại ghen bộc lộ rõ những phiên bản tính của con người. Dựa vào vậy, ta thấy được đầy đủ sự xấu số trong cuộc sống của nàng, khúc đàn của thiếu nữ cũng đã thể hiện điều đấy.

Xem thêm: Một Đơn Vị Chuyển Hàng Lên Vùng Cao, Đến Với Chợ Phiên Vùng Cao

Câu 4:

Khác cùng với Thúy Vân, Thúy Kiều mang trong mình một vẻ đẹp tinh tế và sắc sảo mặn mà bao gồm cả cả tài lẫn sắc. Chỉ xung khắc họa hai con mắt nàng Kiều, Nguyễn Du đã mở ra cho bạn đọc thấy cả một quả đât tâm hồn nhiều mẫu mã của nàng. Đôi đôi mắt ấy, trong trẻo, sâu thẳm như nước mùa thu "làn thu thủy”:, lông mi mượt mà, tươi tắn, thanh thanh như dáng vẻ núi ngày xuân "nét xuân sơn”. Vẻ đẹp mắt ấy Khiến chế tác hóa cần ghen hờn “hoa ghen”, “liễu hờn”. Đây là những cảm xúc tiêu cực, bộc lộ tâm lí oán thù trách, mong muốn trả thù, sự ganh ghét đố né của tao hóa. Không chỉ có đẹp, Kiều còn tồn tại đủ tài ráng kì thi họa, trong đó nổi bật nhất là tài đàn. Nữ giới tự mình biến đổi khúc nhạc mang tên "Bạc mệnh" khiến tín đồ nghe xúc động. Vẻ đẹp mắt của Kiều đã đạt đến mức lí tưởng theo ý niệm thẩm mĩ phong kiến. Tất cả biểu hiện của việc đa sầu, đa cảm, của một trọng tâm hồn tinh tế và lãng mạn, một trọng tâm hồn phong phú. Nguyễn Du vẫn rất ưu tiên khi diễn đạt chân dung Thúy Kiều. Nàng tiêu biểu vượt trội cho định mệnh của người đàn bà “hồng nhan bội bạc phận”. Vì vậy trong “Truyện Kiều” Nguyễn Du sẽ hơn một lượt thốt lên “Hồng nhan quen thuộc thói má hồng đánh ghen”; cô gái ấy, càng đẹp, càng tài lại càng truân chuyên.