PHONG CÁCH NGÔN NGỮ VĂN CHƯƠNG

     

Mọi trích dẫn xin ghi rõ nguồn:Tác giả: è Thị Thanh Diệu. – cây viết danh: Thạch Thanh. Lối hành văn Đoàn Thạch Biền qua những biện pháp tu từ. – Báo Hội bên văn tp.hcm – 6/2011

http://nhavantphcm.com.vn/tac-pham-chon-loc/nghien-cuu-phe-binh/van-phong-doan-thach-bien-qua-tu-tu.html


Thật vậy, hoàn toàn không thể từ chối rằng Nhà văn Đoàn Thạch Biền là một trong cây cây viết rất giàu kinh nghiệm trong việc sử dụng các biện pháp tu từ trong văn chương. đặc trưng hơn nữa là vấn đề khảo sát một trong những tác phẩm của ông đã đưa tới một cảm nhận khá thú vị như, phần nhiều tác phẩm đó đều phải sở hữu một điểm khá nhất là có cùng một chi tiết để mở màn và kết thúc một câu chuyện…

Như vậy, người sáng tác đã trân trọng nhờ cất hộ gấm tấm lòng hiền đức của ông qua văn phong trong từng tác phẩm; kia cũng đó là cái chân, thiện, mỹ của văn hoa vì nguồn gốc cốt yếu của văn học là lòng thương bạn và rộng lớn ra là thương cả muôn vật, muôn loài…


*

Nhà văn Đoàn Thạch Biền.

Bạn đang xem: Phong cách ngôn ngữ văn chương


Văn chương dùng ngôn từ làm chất liệu để kiến tạo hình tượng, phản chiếu và thể hiện đời sống. Một thực tế tồn tại trong văn học là từng một tác giả, sẽ tái hiện tại trong fan hâm mộ một bức tranh tấp nập về các tác phẩm của bản thân với đầy đủ ngôn ngôn riêng. Để chuyển những ngôn ngữ đó vào thành tựu một cách thành công xuất sắc và cất giữ những cảm xúc không thể phai nhạt trong tâm địa đọc mang thì phải trải qua văn phong phù hợp. Bao gồm cái được call là lối hành văn đó đã tạo ra sự đa sắc, dị biệt trong số tác phẩm ở trong nhà văn Đoàn Thạch Biền, qua sự áp dụng của ngôn ngữ, nguyên tắc, quy biện pháp lựa chọn và kết quả lựa chọn, cũng như việc sử dụng cục bộ các phương tiện ngữ điệu như những biện pháp, phương tiện đi lại tu từ ngữ nghĩa, cú pháp, ngữ âm nhằm bộc lộ một nội dung tứ tưởng, tình yêu nhất định của ông .

Cũng như những nhà văn viết đến tuổi new lớn, đơn vị văn Đoàn Thạch Biền bao gồm một ngôn từ văn chương riêng giành riêng cho lứa tuổi này. Ở đó, ngữ điệu trần thuật, ngôn ngữ đối thoại cùng văn tả cảnh thường mô tả thành rất nhiều mẫu câu ngắn, đơn giản dễ dàng mà vẫn miêu tả được những sắc thái khác biệt tạo ra một nét đặc thù của lối hành văn “ông Biền”. Hơn thế nữa, đôi lúc các trang văn xuôi cũng gần như là thơ và biểu lộ khá rõ trong không ít tác phẩm mà đặc thù nhất là truyện dài: Những ngày tươi đẹp.

Nét đặc sắc của ngôn ngữ trong chiến thắng của ông thường xuyên được bộc lộ qua cách làm ẩn dụ trong việc mượn gần như câu ‘kinh điển’ (Dẫn ngữ) hay được sử dụng trong các cuộc đối thoại rất bình thường trong cuộc sống, đang đưa người hâm mộ vào một bối cảnh quen thuộc, làm mẩu chuyện dễ lấn sân vào lòng bạn hơn. Như vậy, câu chữ trong thừa trình chào đón sẽ được lĩnh hội trải qua việc liên tưởng tới những “tiền mang định” là những bốn tưởng, hoàn cảnh, phong thái của rất nhiều nhân vật đang biết trong số bối cảnh đó. Một trong những câu chuyện của tác giả, tác dụng chính của phép dẫn ngữ này là tài năng gây cười trước vẻ lù khù, dại ngơ của nhân vật, ví dụ điển hình như chi tiết “Tôi đành đựng giọng vịt đực hát. – tà tà lá… là lá la la la là..”. Tác giả thật sự đang vẽ tranh bằng chữ. Những chữ được lặp đi tái diễn như cái cọ vẽ sẽ phác họa trong tim trí fan hâm mộ một hình hình ảnh về quý ông trai xoay lần , cùng đó cũng chính là một điểm nhấn có tác dụng chuyển hướng suy xét của nhân vật thiết yếu khi hát theo là đã gật đầu đồng ý bài nhạc này sau một thời gian ‘ghét cay ghét đắng’, tạo toàn cảnh cho nhân vật quan trọng thứ nhị xuất hiện, đó là nhân vật cô bé với phong thái tiểu thư nhưng dường như ẩn đựng một nỗi niềm giỏi vọng, mẫu nỗi niềm đang đưa mẩu chuyện lên cao trào, cũng đó là tình tiết cảm đụng nhất của câu chuyện.

Đặc biệt không chỉ có thế là lối dẫn ngữ tất cả sự lựa chọn lọc, biến hóa cho tương xứng với cốt truyện, với văn cảnh cùng cũng làm nổi bật lên phong thái của người sáng tác mang đậm đường nét khôi hài một cách rất dễ thương như : “Nghe cô bé trả lời, tôi biết bạn nữ chẳng đề xuất thuộc loại “con nai vàng ngơ ngác” mà là “con nai vàng tất cả sừng”.

Không kém phần quan trọng đặc biệt là Câu giản lược thành phần công ty ngữ với cả động từ chỉ giữ lại phần túc từ “Chẳng cứ gì mận. với tính tham ăn uống của con, loại thứ gì cũng rất có thể làm cho nhỏ đau liệt giường.”, để dấn mạnh bạn dạng tính ‘phàm phu tục tử’ của nhân trang bị nam chính, trái chiều với nhân vật thiếu phụ dịu dàng, trong sáng để hoàn toàn có thể theo đúng qui điều khoản ‘âm dương tương sinh’, cửa hàng của sự cải cách và phát triển của vạn vật, của tình yêu, của vũ trụ.

Đến đây, ta thấy thêm một dụng chổ chính giữa rất công phu của phòng văn vào phép tượng trưng được thực hiện trong nhà cửa “Những ngày tươi đẹp” khi tác giả mở đầu câu chuyện bởi một tên bài xích nhạc hết sức phổ biến, tượng trưng cho tình yêu, một chi tiết dẫn đến tính chất kịch tính của câu chuyện sau này. “Vừa bước đi lên lầu tôi vẫn nghe bản Somewhere My Love được em tôi mở volume hết cỡ. Dĩ nhiên nó muốn dùng nhạc đó nỗ lực nhạc đám ma đưa tiễn tôi”. Ở cuộc hội thoại sau, lúc nhân trang bị chính chạm mặt được cô nàng mà anh vẫn yêu, từ bây giờ cái tên bài xích nhạc rất phổ cập của tình yêu này lại một lần nữa lộ diện như một định mệnh: “Ông hãy cho em nghe bản nào ông thích hợp nhất. Đoạn nhạc dạo bước vang lên khiến cho tôi đơ mình. Tôi đã quăng quật lầm băng nhạc rồi chăng? Không, trong gò băng nhạc của tôi làm gì có bạn dạng nhạc quái ác quỉ đó. Bạn dạng nhạc Somewhere My Love. Bây chừ tôi bắt đầu hiểu sự “páo thù” của cô em gái tôi. Con nhỏ tuổi đã tráo đổi cuốn băng của chính nó để tôi đem ra ngoài này nghe cho vứt ghét. . Tôi đứng dậy định tắt bản nhạc yêu cầu gió đó đi, cô bé nhỏ đã gật gù nói:

– ngạc nhiên ông thích hợp “gout” với em. Em rất thích nghe bạn dạng Somewhere My Love,.

Được cô nhỏ bé nhận là hòa hợp gout, tôi không dám thêm chính, đành ngồi lặng trên giường, bậm môi cố gắng chịu đựng cho bạn dạng nhạc của nợ qua đi.”

Thêm một lượt nữa, bạn dạng nhạc số trời lại lộ diện minh hội chứng cho tình yêu mãnh liệt của nhân thứ chính

Nhưng bức ảnh vẫn không đủ góp tôi liên tưởng dễ dàng đến cô bé. Tôi yêu cầu mở cassette nghe thêm bản nhạc trời tấn công Somewhere My Love. Nhờ bạn dạng nhạc hợp gout với cô nhỏ bé (nhưng chẳng đúng theo gout với tôi tí nào), tôi đang hình dung ra cô bé rất rõ ràng, mỗi khi muốn nhớ đến em.

Và rồi lần ở đầu cuối “Somewhere My Love” đã lộ diện những trong tâm trạng “Thối chí. Nản lòng. Bi lụy rầu”. Chẳng biết làm những gì hơn tôi mở cassette nghe phiên bản nhạc yêu cầu gió Somewhere My Love. Đã ảm đạm cho bi hùng luôn. Đã rầu mang lại rầu luôn. Demo xem ai oán rầu có vật tôi chết không. Tôi suy nghĩ vậy và leo lên chóng nằm ngóng chết. Với từ “chết” đã xuât hiện khắc ghi bước ngoặc sau cuối của câu chuyện, nhẹ nhàng gửi đọc giả thong thả tiến thoát ra khỏi vườn địa đường của tình cảm để mang đến với quả đât hiện thực, đó là sự chia ly, chia tay khi mà mọi viễn ảnh tốt đẹp vẫn còn đấy ở phía trước : “Tôi buồn bã ngước quan sát trời cao lấp lánh lung linh sao. Lạy chúa, xin Ngài đừng mang đến cô bé nhỏ lên thiên đường sớm. Cứng cáp Ngài cũng hiểu cô bé xíu còn quá nhỏ để yêu cầu lên thiên đường sớm.”.

Trong lời từ bỏ sự đau đớn của nhân thiết bị chính, nhà văn đã áp dụng phép Ẩn dụ, một phương án tu từ không điện thoại tư vấn thẳng thương hiệu đối tượng mô tả mà để người đọc bắt buộc tự tìm về đối tượng mô tả theo những quy phép tắc của văn cảnh, của sự tương đồng logic, của kiến thức thẩm mĩ, để dần dần phát hiện ra một nguyên nhân sâu xa của sự ra đi của thiếu nữ luôn ngự trị trong trái tim anh.

Em đúng đó, trước khía cạnh tôi, giữa nhiều người, đôi mắt dõi nhìn phần đa hòn bi một giải pháp trìu mến. Đã nhiều lần tôi bắt gặp cái chú ý cảm thông với việc vật, mà lại dửng dưng với người khác của em.

Tại sao em bao gồm cái nhìn kỳ quặc đó? hợp lí chỉ sự đồ dùng mới gần cận với em vì chưng chúng gọi được vết đen trong cuộc sống em, cuộc sống mà phía bên ngoài đã được che che bởi màu hồng rực rỡ? màu sắc hồng kia chắc hẳn rằng là sự giàu có, vẻ vui vẻ và những thú vui thường nở trên môi. Tuy thế vết black kia liệu có phải là cái chết không rời trong tim hồn em như lời người người mẹ nói?

Có phải hạt kiểu như “cây diệt diệt” vẫn đâm chồi trong em cùng thường khiến cho em rùng bản thân băn khoăn?

Đồng tiền bao gồm hai mặt, ai mà chả biết vậy. Trăng tròn đầy trong tối rằm đó là lúc bước đầu có làm ra méo mó, ai mà chưa bao giờ vậy. Khi đời sống dưng cao như ngọn thủy triều thì chết choc đã nằm tại đầu sóng ùa đổ, ai mà chưa biết vậy. Thôi dẹp ngay đầu óc phân tích tư tưởng người khác bằng cách dựa vào giác quan lại đi. Hãy nhìn ngọn thủy triều sẽ dâng với quên đi sự ùa đổ…

Đoạn văn này đã thấm đượm triết lý nhân sinh, quy mức sử dụng của tạo ra hóa, của sự hình thành và tiêu diệt muôn đời không ai hoàn toàn có thể tránh khỏi. Mặc dù biết vậy dẫu vậy trong từng con tín đồ vẫn luôn tồn trên niềm hy vọng, và đó cũng là mầm sống luôn đâm chồi nảy lộc cũng như ngọn thủy triều sẽ dâng. vị vậy, qua ẩn dụ tu từ, bạn ta hoàn toàn có thể nhận ra đông đảo nét riêng ở trong về fan sử dụng. Chỉ trong một đoạn ngắn, người sáng tác đã gợi lên toàn cục trạng thái tư tưởng của con người và quy luật cách tân và phát triển của vũ trụ.

Tuy nhiên, chắc rằng biện pháp so sánh tu từ là nhiều nhất, gợi ra hình ảnh cụ thể, những cảm xúc thẩm mĩ để khiến cho những hình hình ảnh sinh đụng của nhân đồ gia dụng như trong khúc : “Mặt trời mọc lơ lửng trên mặt biển xanh thẫm như một quả bóng bóng bay red color rực, đang đưa dần sang màu rubi óng. Ko khí ấm cúng dần, cơ mà tôi lười biếng không còn muốn nhảy đầm xuống biển. Khi một người bọn ông đã nhân ái tình rồi, chẳng ai còn thích thân cận với bà vợ của mình, mặc dù rằng đó là bà vợ biển bao gồm tấm lòng bao la như lòng mẹ.” cũng bao gồm là diễn đạt tâm trạng đang yêu thương của nhân vật dụng chính, xen kẽ với phần đa sự ví von tức cười “Tình yêu đã nhẹ nhàng như cánh bướm mang đến với em, em hãy mở rộng trái tim đón nó. Giả dụ em quăng quật chạy, Ngọc sẽ bi thiết vì phụ nữ có cảm nhận tình yêu của phái nữ nặng nại như con voi, khiến kẻ khác đề nghị hoảng sợ.” làm sút nhẹ đặc điểm bi câu chuyện, chế tạo sự tuyệt vời như quy luật cải tiến và phát triển của vũ trụ, mở đầu là sự hài hòa của âm cùng dương, của vui và buồn.

Và sự chuyển đổi thay đổi trong thời khóa biểu sống của nhân vật chủ yếu đã dẫn đến một bi kịch, một niềm thương nhớ tiếc về sau, với hầu hết giọt lệ thầm vẫn còn long lanh, vương vấn mãi ko nguôi, tất cả lẽ cũng chính vì : Cô bé xíu đã nói đúng “Không yêu cầu làm sai cái gì tôi đã hoạch định. Chỉ việc làm sai một lần rồi vẫn sai mãi”. Hôm qua, tôi đang sống sai với thời khóa biểu cũ và hôm nay tôi cũng bữa sáng sai với giờ giấc ghi trong thời khóa biểu mới. Có thật rồi tôi đã sai mãi?

Thậm xưng trong cầu nguyện mặc dù ngây thơ mà lại đã miêu tả tình yêu mãnh liệt của nhân vật chính :

– Tôi sẽ kéo dãn giấc mộng cho một triệu năm nữa.

Em khỏe khoắn mãi mãi. Trẻ khỏe suốt đời. Trẻ khỏe muôn năm.

Xem thêm: " Gấp Tiếng Anh Là Gì ? Nghĩa Của Từ Gấp Trong Tiếng Anh

Tuy là “ngoa dụ” nhưng thực sự chẳng “ngoa” tí nào, mà đó là việc chân thành, sự níu giữ người yêu từ bàn tay tử thần, sự níu duy trì một tình yêu để thoát ra khỏi một định mệnh hà khắc về “sự ý muốn manh của một đóa phù dung”.

Tôi” và “em”, “em” cùng “ông” là nét đặc thù đã tạo nên sự cái call là “văn phong Đoàn Thạch Biền”. Lối xưng hô “đặc biệt” này cũng sẽ được ông lập luận tương đối “đặc biệt” qua lối “điệp từ” cùng “chơi chữ” cũng rất đặc biệt như sau:

– chắc hẳn em cũng biết Pascal đang nói câu: “Cái tôi là loại đáng ghét”.

– Phải. Tôi đã làm một bài viết về lời nói đó.

– do đó em bỏ xưng “tôi” được không?

– trên sao?

– Ở tuổi em, xưng “tôi” là chiếc đáng ghét.

– Được rồi “em” gật đầu với điều kiện ông phải tiếp tục xưng “tôi”.

– nguyên nhân tôi không được phép sử dụng tiếng “anh” mang lại ngọt ngào.

– bởi ông xứng đáng với giờ đồng hồ “tôi” đáng ghét.

Nhân thứ nam bao gồm của tác giả thường có vẻ phớt đời, chớ thây nó” đầy đủ chuyện :

– Tôi muốn Ngài vẫn “phù hộ” tôi, trong những lúc tôi viết tập đái luận.

– Ông thiếu tín nhiệm vào kỹ năng của ông?

– Tôi chỉ tin vào sự lười nhác của tôi.

Nhưng đôi lúc cái nét “phớt đời, kệ thây nó” lại còn trộn lẫn một ít “ngang tàng” trong lối lập luận khá “sở khanh” như : “Tình em là tình đầu vào đời, tình anh là tình cuối trong tháng. Hai máy tình kia đâu gồm giống nhau”.

Hay biểu đạt trong lối chơi chữ đối nghĩa của đoạn hội thoại sau:

– Không. Nó trọng cậu. Ao ước trọng ai bạn ta cần giữ một khoảng cách.

Phải phải một khoảng tầm cách người ta mới trọng nhau được?

– Tôi cóc rất cần được trọng. Tôi muốn cô bé khinh tôi, để tôi được gần em trong khi bệnh hoạn. Cơ mà làm chũm nào nhằm em khinh tôi bây giờ?

Cũng như vào lối chơi chữ của chữ ‘ghét’ thật độc đáo, rất khó gì nghĩ về ra được khi sử dụng thủ pháp so sánh biểu đạt sự đối nghĩa một bí quyết tuyệt vời:

– tuy nhiên ông hãy hứa đang nói ghét em cho em sung sướng nghe ông.

– Tôi thở dài: Ừ tôi hứa. Tôi ghét em như tôi ghét tôi.

Hoặc bằng phương pháp Nhân hóa: “mặt trời còn ngủ say dưới nước biển lớn xanh đen”. Đoàn Thạch Biền làm người ta rất có thể tâm tình, truyện trò với đối tượng không phải bạn như tâm tình truyện trò với bé người, để bọn chúng trở nên gần cận hơn, dễ hiểu hơn cùng với độc giả. Cùng rồi một lượt nữa, hình hình ảnh mặt trời đã làm được nhân hóa gợi lên một cảnh diệt trừ của tử vong : “ …Biển là mộc nhĩ mồ của khía cạnh trời. Ông quan sát kìa, nó đang chôn khía cạnh trời ngơi nghỉ dưới.” và đây cũng đó là lối dẫn đến một hồi kết đau thương và siêu cảm động. Tuy nhiên, sự dang dở này chính là hình ảnh của sự hoàn mỹ vì “tình chỉ đẹp khi còn dang dở”. Thiếu phụ nhân vật chủ yếu đã thành công khi đã giữ lại trong lòng người yêu hình ảnh đẹp của cô ấy mãi mãi “Em đang đánh nhau với thần chết. Chẳng phải nhìn em cơ hội này. Trông em ghê gớm lắm.”. Cuộc tình lãng mạn kia sống mãi ở rất nhiều ngày tươi đẹp mặc dù rằng vẫn còn đó lung linh những giọt lệ thầm, bởi vì đó cũng đó là quy quy định tồn trên của thiên nhiên: gồm dương thì phải bao gồm âm, có vui thì phải bao gồm buồn, gồm như vậy thì âm khí và dương khí mới hài hòa, vận đồ mới cách tân và phát triển theo đúng quy phương tiện của nó.

Hơn nỗ lực nữa, kỹ thuật tạo ra hiệu ứng văn vẻ của người sáng tác đã kết hợp nhiều giải pháp tu từ bỏ trong và một câu như 1 vài đoạn tự sự sau :

Tôi ảm đạm cười mang đến tính của em giống hệt tính của mình ngày xưa. Ăn ko được thì đạp đổ. nhưng khổ nỗi những gì mình ghét và mong đạp đổ thường khiến mình đề nghị nhớ đến, suy nghĩ đến những hơn. Tình “thù” vẫn khiến người ta nặng nề quên rộng tình “thương”.” Là sự phối hợp giữa phép so sánh tu từ “tính của em như nhau tính của tớ ngày xưa” cùng phép dẫn ngữ “Ăn ko được thì sút đổ” mặt khác phép điệp tự ngữ cũng xuất hiện trong từ bỏ “mình ghét, mình buộc phải nhớ đến, nghĩ về đến .. . Với điệp tự ngữ đối lập vào cặp tự Tình “thù” – tình “thương”.

Hoặc lối đột giáng được kết hợp với phép dẫn ngữ với điệp từ ngữ còn giúp người gọi bị quay 180 độ” về tính cách của nhân vật Minh, vốn rất thực tế kiểu con buôn”, đã có được nhân đồ gia dụng chính dùng để làm cố tạo hình mẫu đẹp” trong tim người Minh yêu, một y tá : “Vậy Ngọc hãy điện thoại tư vấn Minh là “anh“. Bù lại Minh sẽ call Ngọc là “em” vậy là huề. Minh biết rằng “yêu là nhức khổ“. Cơ mà Minh vẫn sẵn sàng đồng ý khổ lúc yêu Ngọc. Minh cũng biết rằng tình yêu quan yếu nào “cho không, biếu không“, một bí quyết khơi khơi mà đề nghị “mua lối hoàng” cùng Minh cũng chuẩn bị sẵn sàng “mua” tình cảm của Ngọc cùng với giá cao nhất, chính là mạng sinh sống của Minh”.

Xem thêm: Nhận Việc Thủ Công Về Nhà Làm, Cần Người Nhận Hàng Về Nhà Làm

Như vậy, lối nói khẩu ngữ thể hiện rất rõ xuyên suốt các tác phẩm của ông, như hình thức Đảo ngữ mà rõ ràng là đảo trật tự công ty – vị trong câu đối đáp của đứa em gái quê: “Cơm nước nhằm em nấu nướng giúp cho.”

Hình thức Đảo ngữ mà ví dụ là đảo trật tự chủ – vị “Đứng trên đồi cao tôi có thể nhìn thấy biển greed color ở phía trước hồ hết đồi cát, sau lưng tôi, tiếp cận kề núi là rừng cây màu xanh da trời thẫm.”, được người sáng tác sử dụng để nhấn mạnh sự trường tồn của ‘một rừng cây màu xanh da trời thẫm’ ở 1 vị trí thật đặc biệt là ‘tiếp giáp với núi’, vẫn vẽ cần một phong cảnh thật tuyệt đối hoàn hảo trong một không khí trong tầm đôi mắt con tín đồ nên không hẳn là vượt rộng, tuy nhiên như chứa đựng cả ngoài trái đất với nào là biển lớn cả, đồi cát, núi và cả rừng cây cỏ thẫm, và cũng bạt ngàn sâu thẩm như tình thân của tác giả so với mảnh đất miền Trung, vốn biết đến ‘khô cằn sỏi đá’, nhưng mà qua ngòi cây viết của mình, Đoàn Thạch Biền vẫn xóa được trong mắt đọc giả cái cảm xúc ‘khô cằn sỏi đá’ kia, ráng vào đó là hình ảnh hùng vĩ, huyền ảo, rất đẹp như tiên cảnh, đẹp như tấm lòng của phòng văn đối với quê hương đất nước. Và cũng chính nét xinh này đã đúc kết nên phần nhiều áng văn bất hủ, lưu truyền từ ngàn xưa cùng sống mãi qua bao thế hệ, tạo nên sự thiêng liêng mà tín đồ đời thường call là ‘quốc hồn, quốc túy’ của dân tộc bản địa Việt Nam, hình thành bắt buộc nét quánh trưng, đậm đà bản sắc văn hóa truyền thống dân tộc.

Thật vậy, hoàn toàn không thể khước từ rằng đơn vị văn Đoàn Thạch Biền là 1 cây bút rất giàu kinh nghiệm trong việc sử dụng những biện pháp tu từ trong văn chương. đặc biệt hơn nữa là câu hỏi khảo sát một trong những tác phẩm của ông đã đưa đến một cảm giác khá độc đáo như, nhiều phần tác phẩm đó đều phải sở hữu một điểm khá nhất là có thuộc một chi tiết để mở màn và kết thúc một mẩu chuyện như cụ thể là “anh em ruột thịt” với con cù lần.” (Yêu nháp) hay” tên bài bác nhạc rất phổ biến của tình yêu, Somewhere My Love” (Những ngày tươi đẹp), và vấn đề đó đã mang lại ta cảm hứng của sự khép kín của một vòng tròn như đã thể hiện mong muốn viên mãn của tác giả đối với cuộc sống, so với những câu chuyện tình còn dang dỡ. Như vậy, người sáng tác đã trân trọng giữ hộ gấm tấm lòng hiền từ của ông qua văn phong vào từng tác phẩm; đó cũng đó là cái chân, thiện, mỹ của văn vẻ vì xuất phát cốt yếu đuối của văn chương là lòng thương tín đồ và rộng ra là yêu mến cả muôn vật, muôn loài. Vì chưng đó, thật ko sai lúc nói rằng văn chương là sự tái hiện trọng điểm tư, cảm xúc của tác giả, cũng là việc thể hiện nay trung thực độc nhất phẩm chất đạo đức và vai trung phong hồn cao đẹp mắt của người viết văn. Tác giả đã yêu nhỏ người, yêu vạn vật cùng còn yêu luôn luôn cả hầu hết giọt lệ đã đựng chan một trong những ngày hạnh phúc nhất, tươi đẹp nhất của tình yêu, dù rằng “Những ngày tươi sáng của chúng tôi có lẽ rằng chẳng tươi đẹp 1 chút nào vì đã long lanh những giọt lệ thầm. đầy đủ giọt lệ thầm như những giọt sương khuya rồi đã tan đi rất nhanh. Tuy vậy tôi vẫn yêu bọn chúng tha thiết bởi vì biết rằng một trong những ngày sắp đến, chẳng khi nào tôi có dịp gặp lại hầu hết giọt lệ đắm đuối kia”. Với từ một trong những tâm hồn lương thiện, thanh cao tiềm ẩn ngọn lửa của tình yêu, của lòng vị tha và sự can đảm, ông vẫn cảm nhận sâu sắc rằng “Người ta chỉ thật khóc được một đợt trong đời, phần nhiều lần trước fan ta tập khóc, còn phần nhiều lần sau fan ta khóc vì thói quen”, bởi vì “Cô bé bỏng nói ráng và tôi tin em chẳng nói sai”. Thiệt vậy, đa số tâm hồn ngây thơ trong sáng chỉ cất đựng thực sự thanh cao nhưng mà thôi, và đây cũng là đạo lý bao đời ‘nhân đưa ra sơ tính bổn thiện’. Mặc dù nhiên, làm thế nào để cái thiện đó, sự ngây thơ trong sáng đó được lưu lại mãi cho dù sau khoản thời gian em đang ra đi. Hoàn toàn có thể như Đinh Thu hiền đức đã cảm giác rằng “nhân thiết bị nam vào truyện thường sẽ … mập tuổi, khổng lồ xác, tuy thế vẫn yêu lề mề dại khôn xiết hồn nhiên, chắc hẳn rằng vì tuổi hồn nhiên của cô gái đã lây sang anh …. ”, cũng giống như lây thanh lịch anh cái chân, thiện, mỹ, cùng sẽ tồn tại trong tim hồn của từng người đang sinh sống và làm việc để thành lập một xóm hội hướng đến cái đẹp, dòng cao quý, và đó cũng là thiên chức của văn chương, của tín đồ cầm bút, của Đoàn Thạch Biền, với đa số tác phẩmmang rõ nét nhân văn của một công ty văn, một bên giáo, một ‘ông Biền’ của biết bao cố kỉnh hệ bọn ‘em’, trường thọ được mếm mộ và tôn vinh, không đông đảo trong xóm văn xuôi mà còn trong chốn nhân sinh của nhân loại. Vì chưng vậy, lại một lần nữa cám ơn ‘ông Biền’, cám ơn bên văn, cám ơn một người Thầy sẽ tiếp thêm sức khỏe cho thanh thiếu thốn niên, hạt giống như của xóm hội, nhằm vững bước tiến lên vùng phía đằng trước trên đôi chân của mình, xây dựng giang sơn bằng thiết yếu đôi tay, khối óc cùng trái tim nhân ái đầy tâm huyết của tuổi trẻ, cũng tương tự ngọn lửa trong tâm ông vẫn cháy sáng, rạng ngời, thật đúng như nội dung bài xích thơ của Mai Hữu Phước