Phụ nữ trong xã hội phong kiến

     
1. Thân phận người phụ nữ trong xóm hội phong con kiến qua một vài bài ca dao than thân1.1. Mẫu bài 11.2. Mẫu bài 22. Thân phận người phụ nữ trong xã hội phong kiến qua một số trong những tác phẩm thơ văn2.1. Bài mẫu 12.2. Bài mẫu 2
Đề bài: Viết đoạn văn nghị luận (khoảng đôi mươi dòng) trình bày xem xét của em về thân phận người thiếu nữ trong làng hội phong con kiến Việt Nam.

Bạn đang xem: Phụ nữ trong xã hội phong kiến

Có thể các bạn quan tâm: Nghị luận phân tích vẻ đẹp người đàn bà qua bài bác Bánh trôi nước

Thân phận người thanh nữ trong xã hội phong loài kiến qua một số trong những bài ca dao than thân

Mẫu bài bác 1:Kho tàng văn học tập dân gian việt nam luôn được coi là dòng sữa mát lành nuôi dưỡng trọng điểm hồn bọn chúng ta. Cùng với các thể loại khác, thành lập trong làng hội cũ, ca dao biểu đạt tâm hồn, tư tưởng, cảm tình của nhân dân trong các mối quan hệ lứa đôi, gia đình, quê hương, đất nước... Không chỉ là lời ca thương yêu tình nghĩa, ca dao còn là một tiếng hát than thân cất lên từ cuộc đời xót xa, cay đắng của người việt Nam, đặc biệt là của người đàn bà trong xóm hội cũ.Trong làng hội phong kiến, người thanh nữ luôn bị coi nhẹ, rẻ rúng, bọn họ không được quyền ra quyết định trong mọi nghành nghề dịch vụ cuộc sống. Tư tưởng "trọng nam khinh nữ" đã chà đạp lên quyền sinh sống của họ, bầy ông được xem trọng, được quyền "năm thê bảy thiếp", được gắng quyền hành trong làng hội, trong những khi đó đàn bà chỉ là các chiếc bóng mờ nhạt, không được nhìn nhận trọng. Họ cần làm lụng, vất vả cung phụng ông xã con, một nắng nhị sương mà cuộc đời thì tăm tối. Họ cần cất thông báo nói của lòng mình.
"Thân em như tấm lụa đàoPhất phơ thân chợ biết vào tay ai"Tiếng nói đầy khoác cảm, cay đắng. Người đàn bà ví bản thân như một tờ lụa được bạn ta bày cung cấp giữa chợ. Thân phận bọn họ cũng chỉ nên vật giữa chợ đời bao tín đồ mua. Thân phận bọn họ bé nhỏ dại và đáng thương quá đỗi. Nhị từ "thân em" đựng lên sao xót xa, tội nghiệp. Xóm hội giờ đây đâu cho họ được thoải mái lựa chọn, ngay từ thời gian sinh ra, được là người họ đã trở nên xã hội định đoạt, bị cha mẹ gả bán, họ không tồn tại sự chắt lọc nào khác:"Thân em như con cá rô thiaRa sông mắc lưới vào đìa mắc câu"Không một lối thoát nào lộ diện trước mắt, bọn họ cảm thấy cuộc đời chỉ là kiếp nô lệ, bốn phía lưới giăng. Hình hình ảnh "tấm lụa đào", tuyệt "con cá rô thia" trong nhị câu ca dao trên là hình hình ảnh so sánh nghệ thuật. Hình hình ảnh này mang đến ta liên tưởng đến sự tầm thường, bé nhỏ của thân phận tín đồ phụ nữ: tấm lụa thì rước ra thay đổi bán, con cá rô thia thì được vùng vẫy đấy nhưng chỉ trong mẫu ao tù. Hình hình ảnh con cá rô thia mang lại ta nghĩ đến người thanh nữ trong sự bao vây của truyền thống, tập tục, quan niệm phong kiến bao đời hà khắc, mang lại hạnh phúc của bản thân mình cũng không được quyền quyết định:
"Hòn đá đóng rong vì dòng nước chảyHòn đá tệ bạc đầu vì bởi vì sương saEm với anh có muốn kết nghĩa giao hòaSợ người mẹ bằng biển, sợ thân phụ bằng trời,Em với anh vẫn muốn kết tóc sinh sống đời,Sợ rằng mây bạc tình giữa trời mau tan"...

Xem thêm: Cách Tạo Page Bán Hàng Trên Instagram, Tạo Fanpage Trên Instagram

Bao mơ ước bị kìm hãm, niềm hạnh phúc lứa song bị rào cản phong tục đè nén, bọn họ ngẫm mình cùng cất báo cáo than cay đắng.

Xem thêm: Cách Truyền Màn Hình Điện Thoại Lên Tivi Đơn Giản Nhất, Cách Chiếu Màn Hình Điện Thoại Lên Tivi

"Thân em như miếng cau khôNgười thanh bằng lòng mỏng, bạn khô tham dày"Câu ca dao nào thì cũng đầy ai oán, số trời nào cũng rất được ví bởi những thứ bé xíu nhỏ, trung bình thường, đó là việc ý thức, sự làm phản kháng của những con bạn triền miên bất hạnh. Họ tất cả quyền được sống, được tự do yêu đương, dẫu vậy xã hội đã chà đạp lên quyền của họ, chỉ cho họ một cuộc đời lầm lũi, chua cay."Năm nay em đi làm dâuThân khác gì trâu có theo áchNăm nay em đi làm việc vợThân với cày, dây khiến không biết ai?Em đi làm dâu không tồn tại mùa nghỉ, chỉ gồm mùa làm."Người con gái trong bài xích ca dao H'mông này đang than thân trách phận mình lúc "xuất giá tòng phu''. Họ rước chồng, chưa phải vì niềm hạnh phúc mà để triển khai một loài vật lao đụng trong nhà chồng, một loài vật suốt đời "theo ách" như trâu mang. Cuộc sống như khép lại trước đôi mắt họ, chỉ thấy một sự trói buộc mang đến phũ phàng:
*