Truyện Người Thầy Đầu Tiên

     

Tôi thông thường có thói quen gọi lại phần đa tác phẩm văn học nhưng mà mình yêu quý vào phần đông dịp quan trọng đặc biệt nào đó. Và, mỗi mùa tri ân thầy cô giáo, tôi lại kiếm tìm tập truyện “Gamilia - Truyện núi đồi với thảo nguyên” của Aitmatov để đọc lại “Người thầy đầu tiên”...

Bạn đang xem: Truyện người thầy đầu tiên

*

Một trong số những hình ảnh bìa sách "Người thầy đầu tiên" (Ảnh Internet)

Như bao nhiêu lần trước, “Người thầy đầu tiên” vẫn khiến tôi xao xuyến xúc rượu cồn và vương vít mãi ko thôi. Trường đoản cú thuở nhỏ, khi phát âm đoạn trích “Hai cây phong”, tôi vẫn vô cùng tuyệt hảo với hình tượng người thầy Đuysen cùng cô học trò Antưnai. Cho tới khi tiếp cận toàn thể tác phẩm, tôi càng ngấm thía rộng về mẫu cây phong, về người thầy giáo khiêm nhường, hiền lành Đuysen. Cùng cũng thiếu hiểu biết nhiều từ bao giờ, Đuysen cũng đang trở thành người thầy của thiết yếu tôi nhằm lòng tôi luôn luôn dậy lên cảm xúc kính trọng, mếm mộ khi nghĩ về về thầy.

Aitmatov kể mẩu truyện ở đất nước ông mà lại tôi thấy thân cận như ở quốc gia tôi vì sự tương đồng trong một quy trình lịch sử, trong tình cảm của con tín đồ với nhỏ người, vào đạo lý thầy trò. “Người thầy đầu tiên” là mẩu chuyện về một bạn lính phục viên - một đoàn viên Cômxômôn vào bắt đầu của giải pháp mạng tháng Mười sẽ tình nguyện cho một vùng quê heo hút, hẻo lánh xứ núi đồi Trung Á nhằm gieo lên hồ hết hạt mầm ánh sáng đầu tiên cho lớp trẻ. đều đứa trẻ con thất học tập trong mờ ám của kiếp người chào bán du mục xung quanh năm chỉ biết lẩn quất quanh thôn bản của tôi đã được khai sáng bằng một fan thầy giáo chưa chắc chắn hết phương diện chữ với giáo rứa chỉ tất cả mỗi bức chân dung Lênin.

*

Tác giả Chingiz-Aitmatov năm 1978 (Ảnh Intrernet)

Chuyện về cô giáo Đuysen là một trong những câu chuyện giản dị nhưng đã được Aitmatov nói lại bởi sự đổi khác tài tình vào ngôn ngữ. Ở đó không chỉ là có ngữ điệu kể chuyện, è thuật mà còn có ngôn ngữ vai trung phong lý, ngôn ngữ hình tượng. Sự hòa mình tài tình của tác giả vào 2 nhân vật họa sỹ và Antưnai cùng hóa học tự sự pha tính trữ tình, chất hồn nhiên pha hóa học biện triệu chứng trong ngôn từ của truyện đang giúp tác giả thành công trong bài toán khắc họa đậm đường nét hình tượng fan thầy giáo tình nguyện quả cảm và đầy hoài bão, đầy nhân hậu.

Xem thêm: Lý Thuyết Công Nghệ 12 Bài 4: Linh Kiện Nào Làm Việc Với Điện Xoay Chiều

Thầy Đuysen là biểu tượng của tín đồ lính giải pháp mạng ngấm nhuần chủ nghĩa nhân văn, những người dân đã quên thân mình vì chưng sự nghiệp chung, vị tương lai của khu đất nước. Thầy mang lại ngôi làng hẻo lánh đó và kiên nhẫn thuyết phục, kiên nhẫn đấu tranh khiến cho thế hệ trẻ ngơi nghỉ đó thoát khỏi sự tăm tối của các định loài kiến cổ hủ, lạc hậu.

Câu chuyện nhưng mà Aitmatov kể trong “Người thầy đầu tiên” gồm rất nhiều chi tiết đáng ghi nhớ nhưng điều tôi tuyệt vời nhất vẫn luôn là tình cảm quan tâm của người thầy. Là chân thành và ý nghĩa truyền lửa trong việc dạy chữ của thầy Đuysen. Thầy đang biết phương thức dậy số đông khao khát tiềm tàng trong học trò của mình, biết thắp lên niềm hy vọng ở tương lai. Vội vàng trang sách lại, tôi vẫn như còn nghe văng vẳng lời thầy Đuysen điện thoại tư vấn Antưnai: “Dòng suối vào trẻo của thầy!”, “Ngôi sao nhỏ dại trong sáng của thầy!”, “Ngọn lửa bé dại của thầy!”… Đó là cảm tình của bạn thầy, của bạn cha, người anh với cả một người yêu thầm lặng. Thầy Đuysen đã mang lại sự bình yên, tinh thần yêu với thắp lên trong thâm tâm Antưnai phần đa niềm hy vọng, khát vọng đổi thay bằng tuyến đường học tập.

*

Làng Kurkurêu trong cống phẩm (Tranh minh họa từ bỏ Internet)

Truyện để lại các nuối tiếc khi cuối đời, thầy Đuysen sinh sống trong cảnh cô đơn, âm thầm nhưng điều đó thêm một đợt tiếp nhữa khắc họa rõ rệt hơn biểu tượng về một bạn teen đầy hoài bão, đã gật đầu hy sinh cuộc sống thường ngày riêng tư của mình để làm thay đổi một ngôi làng, một vùng đất nhưng không bắt buộc một sự phê chuẩn hay trả ơn nào.

Xem thêm: Language Focus Unit 7 Lớp 8 Language Focus Unit 7: My Neighborhood

Thầy chính là cây phong với sức sống dũng mạnh mẽ, bền bỉ nơi làng quê ấy, mặt khác là tấm gương mẫu mực để ngẫu nhiên người cô giáo nào cũng hoàn toàn có thể soi vào để tự học, từ bỏ rèn luyện.